Chương 28: Nổi giận

Sau trận ồn ào của Dương Nhược Liễu, Dương Chiêu Quân cũng chẳng còn ở lại phủ được nữa. Nhìn căn phòng quen thuộc, nàng chỉ thấy buồn bực, không cam lòng.

Khó khăn lắm mới về được một chuyến, vốn định mượn cớ ở lại vài hôm để tránh mặt Tô phu nhân, nào ngờ phụ mẫu nàng lại “vì thương con” mà đuổi khéo thế này.

“Tiểu thư, bộ y phục đoạn tơ lam thêu hoa lan này có cần mang theo không? Trước kia người rất thích nó mà.”

Đông Chi vừa nói vừa thu dọn hành lý, trong tay cầm chiếc váy lụa xanh nhạt, thêu hoa lan tinh xảo, thoạt nhìn thanh nhã vô cùng.

Tô Quân Mặc liếc nhìn, thấy Dương Chiêu Quân không nói, liền cho rằng nàng đang lưu luyến phụ mẫu, bèn tiến lại gần, đặt tay lên vai nàng:

“Nương tử là không nỡ rời song thân sao?”

“Không nỡ thì có ích gì? Mà nỡ cũng thế thôi.”

Nàng khẽ đáp, ẩn chứa chút bi thương.

Dù nàng có luyến tiếc, phụ mẫu vẫn sẽ khuyên nàng sớm quay về. Ở lại thêm vài ngày, e rằng với tính tình của Dương Nhược Liễu, chẳng biết sẽ gây ra chuyện gì nữa. Có lẽ phụ mẫu cũng sợ điều đó, nên mới khuyên nàng đi sớm.

Ngoài cửa, Vương bà bà nhoẻn cười, trong lòng thầm vui mừng.

Đi như vậy là tốt, Tam thiếu phu nhân đi lần này là phải.

Cũng may Dương lão gia sáng suốt, sớm nhận ra tâm tư của Nhị tiểu thư Dương gia. Nếu không quay về phủ, bà biết phải ăn nói thế nào với Tô phu nhân.

Trong gian phòng phía đông, Dương Nhược Liễu đang quỳ thẳng trên nền đất, hai mắt tràn đầy oán hận, gương mặt trắng trẻo hằn rõ mấy dấu tay đỏ ửng. Dương lão gia đứng phía trên giận dữ như lửa đốt.

Ông vốn chỉ muốn cùng đại nhi nữ ăn một bữa cơm đoàn viên an ổn, nào ngờ lại phải vì thứ nữ này mà tức giận đến nổi gân xanh.

“Nghịch nữ! Thật không biết xấu hổ! Lễ nghi thường ngày ngươi học để đâu cả rồi?”

“Phụ thân, con không sai! Con thật sự chỉ là vô tình bị ngã mà thôi!”

Dương Nhược Liễu dứt khoát chối đến cùng, dù gì mưu kế của nàng ta cũng chưa thành, lại bị Vương bà bà phá hỏng, nàng ta vốn đã nuốt không trôi cơn tức ấy. Phụ thân lại chỉ biết trách mắng nàng! Vì sao, vì sao Dương Chiêu Quân có thể gả cho người như Tô Tam công tử? Vì sao nàng ta muốn gì cũng có, còn mình chỉ có thể đứng nhìn?

“Còn dám ngụy biện!”

Dương lão gia đập mạnh tay xuống bàn, giọng nghiêm nghị:

“Chút tâm tư nông cạn ấy của ngươi, tưởng ta không nhìn ra sao? Hôm nay ta nói cho ngươi rõ: nếu còn có lần sau, lập tức cút khỏi Dương phủ cho ta!”

Đây là lần đầu tiên Dương lão gia nổi giận đến vậy. Trước bộ dạng tội nghiệp như hoa lê dầm mưa của Dương Yên, ông vẫn chẳng động lòng nửa phần.

Dương phu nhân đứng bên cạnh, im lặng không nói gì. Dù sao đây cũng là chuyện hệ trọng liên quan đến hạnh phúc của nữ nhi, bà tuyệt đối không thể ngồi yên. Cho dù sau này Tô Tam công tử có nạp thϊếp, thì người đó cũng tuyệt đối không thể là Dương Nhược Liễu.

Xưa nay bà cùng phu quân đối với thứ nữ này đã quá dung túng, nhắm mắt cho qua rất nhiều chuyện, để mặc nàng làm càn, kết quả nay lại dám trèo lên đầu Chiêu Quân.

Bà vốn hiền từ, song cũng là một người mẹ, có những việc bà tuyệt không thể nhẫn nhịn.

“Phụ thân, con biết sai rồi! Con thật sự biết sai rồi!”

Dương Nhược Liễu nhào tới ôm chặt lấy chân phụ thân, giọng đầy hoảng loạn.

Nàng đúng là có dã tâm muốn trèo lên giường Tô Tam công tử, nhưng nếu không có Dương phủ làm chỗ dựa, nàng biết nương tựa vào đâu?

Dẫu chỉ là thứ nữ, nhưng cũng là tiểu thư của thế gia Giang Nam. Một khi bị đuổi ra khỏi phủ, danh tiếng bị hủy, thiên hạ sẽ nhìn nàng ra sao? Nàng biết làm sao để sống tiếp?

Thấy Dương lão gia không hề động lòng, Dương Nhược Liễu liền đổi hướng, quỳ bò đến bên Dương phu nhân, nước mắt giàn giụa:

“Mẫu thân, con biết sai rồi, cầu xin người tha cho con một lần!”

Dương phu nhân vốn là người mềm lòng, Dương Nhược Liễu hiểu rõ điều đó.

Dẫu trong lòng chẳng mấy kính trọng vị đích mẫu này, song lúc này người duy nhất có thể khiến phụ thân nguôi giận chỉ có bà ta.

Quả nhiên, nghe nàng van xin, lòng Dương phu nhân liền mềm xuống. Dù sao Nhược Liễu cũng do bà nuôi lớn, dẫu không phải con ruột, vẫn có chút tình thương.

“Lão gia, đừng giận nữa. Nhược Liễu cũng chỉ là nhất thời hồ đồ.”

“Được, nể mặt phu nhân, ta tạm bỏ qua lần này. Lý quản gia, mấy ngày tới trông chừng Nhị tiểu thư cho cẩn thận.”

Dương lão gia hạ giọng, song ý tứ lại vô cùng nghiêm khắc. Ông kéo phu nhân rời đi, trước khi đi còn dặn dò hạ nhân ngoài cửa.

Lý quản gia khom người đáp lời, rõ ràng đây là lệnh cấm túc Nhị tiểu thư.

Dương Nhược Liễu ngẩng đầu lên, hai tay siết chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt mà chẳng hề hay biết.

Trong mắt chỉ còn oán hận:

“Dương Chiêu Quân, ta hận ngươi!”

Bên ngoài, Dương lão gia cùng phu nhân sắc mặt vẫn nặng nề, song trong lòng đã nguôi đi ít nhiều, cùng nhau hướng về hậu viện.

Thấy Vương bà bà đứng đợi ngoài sân, Đồng Chi đang thu dọn hành lý, còn Dương Chiêu Quân ngồi trong phòng, thần sắc yên ổn, cả hai người lúc này mới an lòng phần nào.

Tô Quân Mặc thấy nhạc phụ nhạc mẫu bước vào, liền thu tay đang đặt trên vai Dương Chiêu Quân, đứng dậy hành lễ:

“Nhạc phụ, nhạc mẫu.”

Dương phu nhân khẽ mỉm cười:

“Quân Mặc, ta có đôi lời muốn nói với Chiêu Quân, con có thể tránh mặt một lát chăng?”

Lời đã nói đến thế, Tô Tam công tử sao lại không hiểu ý.

Hắn liền gật đầu, lui ra ngoài, còn dặn Vương bà bà đóng cửa lại cho họ.

Vương bà bà cũng chẳng dám nhìn thêm, cúi người lui xuống. Nữ nhi nói lời từ biệt với song thân, bọn họ vốn không tiện quấy rầy.

“Cha, mẹ?”

Dương Chiêu Quân khẽ xoay người, nở nụ cười với hai người.

Nàng hiểu rõ phụ mẫu muốn đuổi Tô Quân Mặc đi tất có nguyên do.

Nhìn sắc mặt đỏ bừng của phụ thân, nàng liền đoán được có lẽ vừa rồi ông đã nổi trận lôi đình vì chuyện của Dương Nhược Liễu.