Chương 27: Dịu dàng

“Đây là trà Tây Hồ Long Tỉnh mà phụ thân con vừa mang từ kinh thành về, ông ấy quý như bảo vật vậy. Nào, mau nếm thử xem.”

Dương phu nhân vừa nói vừa bày tách trà ra, hương trà thanh khiết phảng phất trong gió. Bà rót ba chén, trước tiên đặt một chén trước mặt Dương Nhược Liễu, sau mới rót cho Dương Chiêu Quân.

Dương Chiêu Quân chẳng nghĩa nhiều, tiện tay đã bưng lên, vừa nhấp một ngụm liền bị bỏng đến nhe răng trợn mắt. Dương phu nhân đưa tay giơ tay gõ nhẹ lên mu bàn tay nàng, thở dài một tiếng:

“Đã là nữ tử có phu quân, sao vẫn còn hấp tấp, vụng về như thế?”

“Mẫu thân, người chẳng phải đã quen rồi sao?”

Dương Chiêu Quân cười gượng hai tiếng, nói cho qua chuyện, song trong lòng hiểu rõ tuy lời mẫu thân miệng thì trách móc, nhưng giọng điệu lại dịu dàng đầy yêu thương.

Nghe mẫu thân dạy dỗ tỷ tỷ, trong lòng Dương Yên ngược lại thấy thoải mái vài phần. Đúng lúc ấy, nàng trông thấy Tô Tam công tử cùng Dương lão gia từ hành lang phía trước đi tới. Đôi mắt nàng lập tức sáng rực, sắc mặt ửng hồng.

Dương lão gia cùng Tô Tam công tử vừa đi vừa nói chuyện, cười vang không dứt, hiển nhiên là đối với vị hiền tế này hết sức hài lòng.

“Phu nhân, ta từ xa đã ngửi thấy trà thơm rồi.”

Dương lão gia vận cẩm bào đen thêu trăm chữ “Phúc”, tinh thần phấn chấn mà bước vào đình. Tô Tam công tử đi bên cạnh, ánh mắt lại dừng trên cánh môi phấn còn vương vụn bánh của Dương Chiêu Quân, sâu xa khó đoán.

“Lão gia về rồi.”

Dương phu nhân mỉm cười, lại rót thêm hai chén trà cho hai người.

“Ra mắt tỷ phu.”

Dương Nhược Liễu vừa nhìn thấy Tô Tam công tử đi tới, hai má lập tức đỏ bừng, đứng dậy hành lễ, động tác luống cuống. Chẳng ngờ nàng bỗng trượt chân một cáu, thân hình mềm mại nghiêng đi, ngã thẳng vào lòng Tô Quân Mặc.

Dương Chiêu Quân thấy rõ mọi chuyện, chỉ liếc qua một cái, thần sắc thản nhiên. Loại tiểu xảo này, chỉ e Dương Nhược Liễu đã luyện đến thành thạo rồi. Nhìn chén trà Long Tỉnh cùng dĩa bánh điểm tâm trước mặt, nàng bỗng chẳng còn chút khẩu vị nào. Nghĩ thầm: hẳn là đã no rồi.

“Nhược Liễu”

Dương phu nhân thất kinh, vội đưa tay định đỡ, song lại không kịp.

Tô Quân Mặc khẽ nhíu mày, nhìn tiểu cô nương đang ngã về phía mình, thuận tay kéo nhẹ, liền đỡ được Dương Nhược Liễu vào lòng.

Chứng kiến cảnh đó, Đồng Chi bên cạnh lập tức cảnh giác. Quả nhiên, Nhị tiểu thư đối với cô gia chẳng có ý gì tốt.

Trái lại Vương bà bà liền nhìn sang thiếu phu nhân, thấy nàng đến cả sắc mặt cũng không đổi, trong lòng chợt hiểu ra.

Là người từng trải, bà đã quen với những mưu toan tranh sủng của các tiểu thϊếp trong phủ, nhưng thấy thiếu phu nhân điềm nhiên như thế này, bà thầm nghĩ: như vậy thì không ổn rồi.

Chính thất còn chưa viên phòng, mà Nhị tiểu thư Dương gia lại định trèo lên giường, Tô phu nhân sao có thể dung thứ?

Vương bà bà nhẩm tính trong lòng, rồi lập tức bước đến, đưa tay kéo mạnh Dương Nhược Liễu ra khỏi lòng Tô Tam công tử:

“Ôi chao, Nhị tiểu thư không sao chứ? Làm lão thân sợ muốn chết! Nếu phu nhân nhà ta biết muội muội của tam thiếu phu nhân xảy ra chuyện, e rằng lão thân này có trăm cái mạng cũng không đền nổi!”

Vừa nói vừa đỡ Dương Nhược Liễu đứng thẳng, mặt đầy vẻ lo lắng.

Dương lão gia tuy không nói gì, song sắc mặt thoáng trầm xuống vài phần. Dương phu nhân cũng chẳng vui vẻ gì, trong lòng đã dấy lên nỗi bất mãn đối với tiểu nữ này.

Quả nhiên, gừng càng già càng cay.

Dương Chiêu Quân nhìn cảnh Vương bà bà vừa giả vờ vừa khéo léo phá hỏng màn kịch của Dương Nhược Liễu, suýt nữa bật cười thành tiếng. Không hổ là người hầu cận bên cạnh Tô phu nhân, thật giỏi ứng phó.

Dương Nhược Liễu cắn môi, trong lòng hận đến nghiến răng, chỉ muốn tát bà ta hai cái. Nhưng vì có phụ mẫu và tỷ phu ở đây, nàng không dám làm loạn. Huống chi Vương bà bà là người của Tô phủ, trước mặt Tô Tam công tử, nàng nào dám thất lễ.

“Ta không sao.”

“Thật sự không sao chứ?”

Vương bà bà vẫn chưa tin, lại kéo nàng quay vài vòng, suýt khiến Dương Nhược Liễu choáng váng.

“Đa tạ bà bà quan tâm, ta thật sự không sao.”

Dương Nhược Liễu nén giận, gạt tay Vương bà bà ra, ánh mắt đầy chán ghét. Kế hoạch vốn dĩ hoàn hảo, ai ngờ bị một bà già phá hỏng.

“Được rồi, Nhược Liễu, con lui xuống trước đi.”

Dương lão gia lạnh giọng, ánh mắt nghiêm khắc.

Hôn sự của Chiêu Quân ông không thể can dự, nhưng nếu Nhược Liễu còn dám có ý với Tô Tam công tử, thì sớm muộn gì ông cũng phải gả nàng đi nơi khác.

Ông không sợ miệng đời nói hai tỷ muội Dương gia cùng hầu một phu quân, nhưng điều đó với Chiêu Quân lại bất công quá đỗi.

“Phụ thân… Vâng”

Dương Nhược Liễu còn muốn nói thêm, song thấy ánh mắt nghiêm nghị của phụ thân, chỉ đành ngoan ngoãn lui xuống.

Tô Tam công tử chẳng để tâm, ngồi xuống bên cạnh Dương Chiêu Quân, rút chiếc khăn lụa mang theo dịu dàng lau vụn bánh dính trên môi nàng.

Dương lão gia cùng phu nhân nhìn thấy thế đều mừng thầm. Xem ra Tam công tử đối xử với con gái họ không tệ.

“Phu nhân nhà ta sao ăn cái gì dính đầy miệng thế này?”

Giọng nói dịu dàng mà ẩn chứa vài phần trêu chọc.

Nhìn gương mặt như ngọc của Tô tam công tử, trong lòng Dương Chiêu Quân lại khẽ run rẩy!