Chương 24: Liên quan gì đến nàng

“Nhị tiểu thư.”

Đông Chi đứng một bên cất tiếng gọi, trong lòng như có hồi chuông cảnh báo.

Nàng chưa quên những lời mà Nhị tiểu thư từng nói với Đại tiểu thư trước khi xuất giá, nay lại không còn là trong phủ Tô gia, cũng chẳng cần phải kiêng dè nhiều nữa.

Dương Nhược Liễu lập tức hoàn hồn, nhận ra bản thân vừa thất lễ. Dương Chiêu Quân khẽ liếc mắt, trong lòng đã đoán được tám phần - chỉ e rằng Dương Nhược Liễu đối với Tô Tam công tử vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ. Lần này được gặp lại, với nàng mà nói hẳn là một loại bù đắp.

Dương lão gia nhìn về phía Dương Nhược Liễu, cười nói với Tô Quân Mặc:

“Đây là tiểu nữ thứ hai của ta, Dương Nhược Liễu. Vốn chưa từng thấy qua cảnh đời, nên mới có chút thất thố.”

Tô Quân Mặc mỉm cười ôn hòa, khẽ chắp tay:

“Nhạc phụ quá lời rồi. Đều là người một nhà, sao lại nói đến chuyện thất lễ.”

Phong độ ôn hòa khiêm nhường, quả thực là khuôn mẫu của một hiền tế.

“Phụ thân, con đói rồi.”

Lúc này Dương Chiêu Quân giống như một đứa trẻ, vừa cười vừa kéo hai người vào trong phủ. Đông Chi theo sát phía sau, liếc nhìn vị cô gia còn đứng nguyên chỗ cũ, trong lòng thầm kêu: “Tiểu thư, người quên mất cô gia rồi!”

Vừa bước vào phòng, Dương phu nhân đã nắm chặt tay con gái, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, giọng lo lắng hỏi:

“Quân nhi, Tô Tam công tử đối đãi với con có tốt không? Trong Tô phủ có ai dám coi thường con, khiến con chịu ủy khuất không?”

Bà vừa nói, vừa cẩn thận quan sát con gái, thấy sắc mặt nàng hồng hào, tinh thần thư thái, trong lòng mới yên ổn được phần nào.

“Mẫu thân xem, thân thể con vẫn tròn trịa trắng trẻo thế này, sao lại có thể không tốt được chứ? Phu quân đối với con rất tốt, không hề khiến con chịu chút ủy khuất nào. Huống hồ, con là Tam thiếu phu nhân của Tô gia, là chủ mẫu tương lai của Tô phủ, ai dám gây khó dễ với con chứ?”

Dương Chiêu Quân mỉm cười đáp, nàng biết mẫu thân là vì lo lắng cho mình, nhưng quả thật nàng chẳng thấy có gì khổ sở. Dù Tô phu nhân không thích nàng, dù mấy vị di nương thỉnh thoảng giở trò, thì cũng chẳng khiến nàng thiếu ăn thiếu mặc.

“Thật vậy sao?”

“Dĩ nhiên là thật.”

Dương phu nhân mỉm cười, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác chua xót. Nữ nhi lớn rồi, biết nghĩ cho phụ mẫu, biết giấu đi khổ tâm, quả nhiên đã khác xưa.

“Vậy… đã cùng phu quân viên phòng chưa?”

“Chưa.”

Dương Chiêu Quân thản nhiên đáp, dường như chẳng xem đó là việc gì to tát.

“Quân nhi, con phải mau thu xếp mới được! Nữ nhi xuất giá mà chưa viên phòng, đối với danh phận và địa vị trong tô phủ của con vô cùng bất lợi.”

Dương phu nhân nghe vậy liền hoảng hốt, nắm tay con gái chặt hơn mấy phần. Trong lòng bà hiểu rõ, tân nương nếu chưa được phu quân sủng hạnh, ắt sẽ bị nhà chồng khinh thường.

Nhưng Dương Chiêu Quân không hề lo lắng. Tô phu nhân bên kia cũng đang tìm trăm phương nghìn kế để nàng và phu quân sớm viên phòng, nay về nhà mẹ đẻ lại cũng nghe lời thúc giục giống hệt. Liếc ra cửa, nàng thấy rõ hai bóng người bên ngoài - một của Đông Chi, một là Vương bà bà - xem ra Tô phu nhân đã sắp đặt người đến trông nom.

Đêm đến, Dương Chiêu Quân đã tắm rửa xong, song Tô tam công tử vẫn chưa về. Đông Chi hầu hạ nàng mặc trung y, khẽ lau khô mái tóc đen mượt, động tác nhẹ nhàng nhưng thần sắc lại mang vài phần nặng nề. Từ khi vào cửa đến giờ, nàng ta vẫn im lặng lạ thường.

“Đông Chi, ngươi sao thế? Theo tính nết ngươi, về đến Dương phủ mà chẳng ríu rít nói lấy một câu, thật không bình thường chút nào.”

“Tiểu thư, có chuyện này… nô tỳ không biết có nên nói hay không.”

Đông Chi dừng tay, thần sắc nghiêm trọng hiếm thấy.

“Cứ nói thử xem.”

Dương Chiêu Quân nhướng mày, lòng hơi hiếu kỳ, là việc gì mà lại khiến Đông Chi lo lắng đến thế.

“Tiểu thư, nô tỳ không cố ý bôi nhọ Nhị tiểu thư, nhưng chuyện này thật không thể không nói. Hôm nay lão gia cùng cô gia nói chuyện trong hoa viên, Nhị tiểu thư lấy cớ mang điểm tâm đến, thừa cơ cố ý tiếp cận cô gia, còn liếc mắt đưa tình… Chuyện này không chỉ nô tỳ, mà cả Vương bà bà cũng thấy rõ. Tiểu thư, người sau này phải cẩn thận hơn mới được.”

Dương Chiêu Quân nghe xong, sóng mắt khẽ lay, ẩn hiện ý cười nhàn nhạt.

Nàng vốn biết Dương Nhược Liễu từng có tình ý với Tô Quân Mặc, nhưng chẳng ngờ đến nay vẫn chưa nguôi ngoai. Chỉ sợ lần gặp lại này, bao năm lễ giáo nàng ta học được đều bị vứt sạch vì một chữ “tình”.

Chỉ là… chuyện ấy có liên quan gì tới nàng?