“Đa tạ mẫu thân quan tâm.” Dương Chiêu Quân khẽ mỉm cười, trong lòng đã sớm nhìn thấu tâm tư của Tô phu nhân.
“Được rồi”
Tô lão gia chậm rãi mở miệng, giọng ôn hòa
“E rằng Dương lão gia đã sớm mong mỏi được gặp lại Chiêu Quân cùng hiền tế rồi. Ta đã sai Lưu quản gia chuẩn bị xe ngựa. Lần này con hồi môn, cứ ở lại thêm đôi ngày, để phụ tử được đoàn tụ cho thoả lòng.”
Quả nhiên là người đứng đầu phủ lớn, lời lẽ công chính, xử sự chu toàn.
“Đa tạ phụ thân.”
Dương Chiêu Quân trong lòng thầm hân hoan, suýt nữa muốn giơ ngón cái lên tán thưởng. Vì vui mừng quá độ, nàng vô thức nắm chặt bàn tay Tô Quân Mặc, lại không nhìn thấy nụ cười nơi khoé môi Tô tam công tử nhạt như sương gió.
Ra khỏi Tô phủ, vừa đến cổng đã thấy Lưu quản gia cùng gia đinh chờ sẵn, chỉ là… chỉ có một cỗ kiệu!
Đầu nàng liền đau như búa bổ. Nàng buông tay Tô Quân Mặc, xoa trán thở dài.
“Nương tử, nàng sao thế?”
Tô Quân Mặc thấy động tác ấy, liền đưa tay áp nhẹ lên trán nàng, vẻ mặt vô cùng quan tâm.
“Ta không sao.”
Nhìn sang Vương bà bà, nàng lập tức hiểu ra. Một bà mẹ chồng chỉ có mỗi tâm nguyện “đẩy thuyền cho đôi trẻ”, thì sớm muộn gì cũng khiến người khác kiệt sức. Cứ kéo dài mãi cũng chẳng phải kế, nàng thầm nghĩ lần này phải nói rõ mọi chuyện thôi, không thể để bà ta bày trò mãi được nữa.
Nàng nhìn sang phu quân, thầm ai oán: Phu quân, xin lỗi chàng, thϊếp cũng chỉ là bị ép mà thôi.
“Tam thiếu gia, xem ra Tam thiếu phu nhân thân thể yếu nhược, mau đỡ người lên xe nghỉ ngơi.”
Vương bà bà nói, còn chưa kịp tiến đến đã thấy Tô Tam công tử nhanh hơn một bước, vòng tay ôm gọn Dương Chiêu Quân vào lòng.
Đông Chi lập tức chạy lên vén rèm, hắn liền bế nàng lên xe.
Vương bà bà nhìn theo, lòng không khỏi mừng thầm. Phu nhân giao nhiệm vụ này cho bà, xem ra chẳng bao lâu nữa sẽ có tin vui, Tô phủ sắp có thêm người rồi.
Xe ngựa lăn bánh, Dương Chiêu Quân lại nằm gọn trong lòng Tô Quân Mặc. Thật ra nghĩ kỹ, phu quân của nàng ngoài chuyện… “không được như người ta”, thì mọi mặt đều không tệ. Hắn đối đãi dịu dàng, săn sóc chu đáo, được sống cùng một người như vậy cả đời, kỳ thực cũng chẳng phải là kết cục bi thảm gì. Nghĩ đến đây, lòng nàng càng thấy yên ổn.
Không lâu sau, xe đã dừng trước cổng Dương phủ.
Lý quản gia đã trông thấy xe ngựa cùng gia đinh mang phù hiệu Tô phủ từ xa, hai hàng ria mép cũng run lên vì mừng rỡ. Nhận ra tiểu thư cùng tân tế, ông ta như muốn cưỡi ngựa phi nước đại mà hô to:
“Lão gia, phu nhân, Đại tiểu thư về rồi!”
Trong sảnh, Dương lão gia cùng phu nhân đang dùng bữa, nghe thấy liền buông đũa, mặt mày rạng rỡ. Từ khi gả nàng đi, nghe tin nàng ở Tô phủ chịu nhiều khổ sở, trong lòng họ đau xót mà chẳng biết làm sao.
“Lão gia, ông nghe thấy chưa? Con gái chúng ta về rồi!”
Dương phu nhân lập tức đứng bật dậy, nếu chẳng phải còn ngại lễ nghi, hẳn bà đã chạy ngay ra cổng.
“Đi thôi, phu nhân, mau ra đón Chiêu Quân. Nhược Liễu, con cũng đi cùng.”
Dương lão gia vừa nói, vừa kéo tay phu nhân đi vội.
Dương Nhược Liễu mặc y phục sắc đào thắm, thêu hoa lan rực rỡ, đầu cài trâm ngọc nạm hồng, tai đeo khuyên ngọc hồ điệp đồng sắc, dung nhan điểm phấn, kiều diễm đoan trang.
Thấy phụ mẫu vội vã như thế, nàng cũng buông đũa, khẽ cong môi cười lạnh.
Nàng nghe nói tỷ tỷ bên kia sống không yên ổn, hôm nay phải xem xem nàng trở về trong dáng vẻ thế nào.
Một kẻ lười nhác vô năng như nàng ta, có thể được đối đãi tử tế?
Chỉ nghĩ đến cảnh Dương Chiêu Quân bị hắt hủi, lòng Dương Nhược Liễu đã hả dạ không thôi.
Nàng đã nói, người như Tô Tam công tử sao có thể cùng một nữ nhân như tỷ tỷ viên phòng được chứ? Vừa nghĩ vừa chỉnh lại váy áo, thong thả bước theo sau.
Khi cả ba người ra đến cổng, vừa vặn thấy rèm xe được vén lên. Tô Tam công tử bước xuống trước, dáng vẻ nhã nhặn như trăng trên nước. Nhưng hắn không rời đi ngay, mà vươn tay đỡ lấy người trong xe.
Hắn khẽ cúi người, ôm lấy Dương Chiêu Quân, nhẹ nhàng bế nàng xuống khỏi xe ngựa.
Dương Chiêu Quân hồi môn, tất nhiên cũng sửa soạn kỹ lưỡng hơn thường ngày. Nàng khoác lên mình chiếc váy lụa màu lam biếc, tà váy chấm đất, ngoài choàng gấm tơ màu lam sẫm, nhẹ tựa sương khói, cả người toát lên vẻ nhu hòa như nước. Tóc búi gọn, cài đôi trâm gỗ đào khắc rỗng, đính chuỗi san hô lam cùng ngọc trai trắng viền quanh, trông như một đóa u lan giữa trời thu.
Dương lão gia nhìn Tô tam công tử phong tư như ngọc, khí độ tao nhã, hệt như người bước ra từ trong tranh, không nhiễm bụi trần.
Đây là lần đầu tiên ông tận mắt thấy con rể, lại thấy hắn đối xử với con gái mình lễ độ, chu đáo đến thế, trong lòng không khỏi sinh nghi - lẽ nào lời đồn đều là sai? Nhưng dù sao đi nữa, gả rồi tức là người nhà họ Tô, còn gì để oán trách?
“Lão gia, ông thấy thế nào?”
Dương phu nhân tươi cười, trong lòng cũng mừng thầm. Bà không ngờ người con rể này lại tuấn tú, nho nhã đến vậy, chẳng trách được bao người ca tụng. Con gái bà quả là có phúc, được gả cho người như thế. Bà dường như đã quên mất chính mình khi xưa từng phản đối mối hôn sự này đến mức nào.
“Ta thấy rất tốt.”
Dương lão gia gật đầu, ánh mắt hài lòng lộ rõ.
Dương Nhược Liễu ngắm nhìn Tô Tam công tử, trong mắt ngập tràn ái mộ. Ngam tử ấy chính là giấc mộng trong lòng bao cô nương Giang Nam - trong đó dĩ nhiên có nàng.
Nhưng trớ trêu thay, người được hắn nắm tay đứng cạn lại chính là người tỷ tỷ mà nàng khinh thường nhất.
Thấy Dương Chiêu Quân nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng Dương Nhược Liễu bỗng dâng lên một cơn tức nghẹn.
“Quân Mặc bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu.”
Tô tam công tử khom người hành lễ, lễ nghi chuẩn mực, cử chỉ nho nhã, phong độ thế gia toát ra tự nhiên, khiến Dương lão gia liên tục gật đầu khen ngợi..
“Phụ thân, mẫu thân.”
Dương Chiêu Quân tiến lên hành lễ, nắm lấy tay mẫu thân, lòng tràn niềm vui. Nàng thực sự rất nhớ nhà. Những ngày ở Tô phủ quả thật dài đằng đẵng, giờ đây được trở về nhà, nàng chỉ muốn ôm lấy mẫu thân mà làm nũng. Lúc này quay đầu lại, mới trông thấy Dương Nhược Liễu.
“Muội muội.”
Nàng khẽ gọi, giọng ôn nhu như gió xuân. Dù biết rõ tính nết cao ngạo của nàng ta, nhưng dù sao vẫn là muội muội ruột thịt.
“Tỷ tỷ, tỷ phu.”
Dương Nhược Liễu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lãnh đạm lướt qua Dương Chiêu Quân, trái lại lại dành cho Tô Tam công tử một cái hành lễ uyển chuyển, dịu dàng.
Tô Tam công tử liếc nhìn nàng, nho nhã đáp lại bằng một nụ cười nhạt.
Chỉ một thoáng ấy thôi, mà Dương Nhược Liễu đã sững sờ, nụ cười kia như gió xuân thoảng qua lòng khiến tim nàng lạc nhịp.