Gió nhẹ lướt qua, người trên ghế khẽ co mình lại. Đông Chi đứng một bên lặng lẽ đắp chăn cho nàng. Giấc ngủ ấy, kéo dài thật lâu…
Chăn đệm mềm mại, thoảng mùi hương thanh khiết.
Trong mơ màng, Dương Chiêu Quân cảm thấy có chút lạnh, liền theo bản năng tìm về nơi ấm áp, tay nhỏ khẽ động, vô thức tìm kiếm hơi nóng bên cạnh.
Chợt, đầu ngón tay chạm phải hơi thở nóng hổi. Nàng giật mình mở mắt, liền thấy trước mắt là một gương mặt tuấn mỹ phóng đại. Mày kiếm mắt sáng, môi mỏng như họa - chính là phu quân của nàng, Tô Quân Mặc.
Hắn ôm nàng trong lòng, nhìn xuống, khóe môi khẽ cong, nụ cười mang theo vài phần tà mị.
Dương Chiêu Quân tóc đen xõa dài, gương mặt khẽ ửng hồng, dáng người mềm mại, nửa tỉnh nửa mê tựa trong ngực hắn. Tô Tam công tử cầm lấy một lọn tóc của nàng giữa ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.
Hơi ấm bao bọc, lý trí dần trở lại, nàng nhận ra mình đang nằm gọn trong lòng phu quân.
Theo bản năng, Dương Chiêu Quân chống tay định ngồi dậy, nào ngờ động tác ấy lại khiến khoảng cách giữa hai người càng thêm gần.
Ánh nến lay động trong xe, soi rõ hai khuôn mặt tuấn tú và mỹ lệ, hơi thở hòa quyện, gần đến nỗi có thể cảm nhận từng nhịp tim của đối phương.
Má nàng dần ửng hồng, tựa cánh đào mới nở, lại càng thêm mê người.
Một lát sau nàng mới bình tâm trở lại, toan ngồi dậy, lại bị Tô Tam công tử giữ chặt, không thể nhúc nhích.
Ban đầu rõ ràng là hai người ngồi hai cỗ xe riêng biệt, bây giờ sao giờ lại chung một xe?
“Phu quân… xe của ta đâu rồi?”
Giọng nàng khẽ run, mềm mại như tơ, lại cất lên giữa bầu không khí ám muội, khiến người nghe chẳng khỏi xao lòng.
Hơi thở nam nhân quấn quanh, nàng nghe tim mình đập loạn, không rõ vì sao lại thoáng có chút hồi hộp.
“Chẳng lẽ ái thê không muốn cùng xe với ta ư?”
Tô Tam công tử khẽ cười, môi mỏng cong nhẹ, trong mắt ẩn ý trêu đùa mà vẫn dịu dàng thâm tình.
“Sao có thể.”
Nàng nào dám nói là mình không thích chứ? Nếu để Tô phu nhân nghe thấy, e rằng bà sẽ bẻ gãy cổ nàng mất thôi.
“Chắc là nương tử mệt rồi, nên mới ngủ say như vậy.”
Tô Tam công tử dịu dàng mở miệng, bàn tay còn nhẹ vỗ lưng nàng hai cái, tựa như đang dỗ dành.
Dương Chiêu Quân nghe vậy mà nghẹn lời, chỉ hận không thể đập cho hắn mấy cái. Rõ ràng biết nàng đã tỉnh, lại còn cố ý không chịu buông ra. Nhưng nghĩ lại, ôm một chút cũng chẳng sao, huống hồ người này lại là phu quân của mình.
“Phu quân, chúng ta đang trên đường hồi phủ sao?”
“Tất nhiên rồi. Trời đã tối, về đến phủ hẳn cũng đã khuya. Mai là ngày nàng hồi môn, không nên quá mệt. Hay là nàng nghỉ thêm lát nữa?”
Tô Tam công tử vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, trong giọng còn mang theo ý cười dụ dỗ. Hắn phát hiện, nương tử nhà mình hình như rất thích ngủ.
“Không cần, thϊếp đã tỉnh rồi.”
Dương Chiêu Quân khẽ cựa người, nhưng Tô Tam công tử lại chẳng có ý định buông tay, cuối cùng đành chịu thua, nằm yên trong lòng hắn.
Tô Tam công tử vân vê một lọn tóc của nàng, tóc mềm như tơ, hương thơm thoang thoảng, khiến hắn mỉm cười:
“Hôm nay nàng cùng Tĩnh An sư thái nói những gì vậy?”
“Cũng không có gì, chỉ là đôi câu về kinh Phật mà thôi.”
“Nương tử cũng hiểu mấy thứ ấy ư?”
“Không hiểu.”
Nàng trợn mắt, nào dám nói dối. Cuối cùng chỉ biết im lặng tựa đầu vào ngực hắn, trong lòng thầm than số khổ.
Sáng sớm hôm sau, Tô tam công tử liền dẫn Dương Chiêu Quân vào đại sảnh. Hai người cùng đi, song một người tinh thần sáng láng, phong tư nhã nhặn; người kia thì lười biếng uể oải, dáng vẻ như mèo con. Dương Chiêu Quân tự nhủ đối với loại mẹ chồng cứng rắn, không thể đối đầu, chỉ có thể lấy nhu chế cương, ấy mới là đạo làm dâu.
Ánh mắt soi xét của Tô phu nhân đảo qua người nàng, thấy trang phục chỉnh tề, dung mạo đoan trang, cũng chẳng bắt bẻ được gì. Huống hồ, mấy hôm nay Vương bà bà vẫn luôn để ý đến phu thê bọn họ, thấy tình cảm giữa hai người càng thêm hòa thuận, Tô phu nhân cũng bớt đi vài phần khắt khe.
“Thỉnh an phụ thân, mẫu thân.”
Dương Chiêu Quân khom mình thi lễ, đây đã trở thành nghi thức mỗi ngày, cũng may nàng dần quen rồi.
“Phụ thân, mẫu thân.”
Ngược lại, Tô Quân Mặc chỉ đứng đó, thản nhiên mở miệng.
“Nhìn Tam thiếu phu nhân cùng Tam thiếu gia ân ái như vậy, thật khiến người khác ngưỡng mộ. Hôm nay là ngày Tam thiếu phu nhân hồi môn, Tam thiếu gia nhất định phải biểu hiện thật tốt trước nhạc phụ nhạc mẫu mới được.”
Giọng điệu này, không ai khác ngoài Diêu di nương. Bà ta phe phẩy chiếc khăn thơm, đầu cài đầy trâm ngọc, mỗi khi cười một cái, cả người lấp lánh như ánh sao.
“Phải đó, thời gian trôi nhanh thật, mới đó đã ba ngày rồi.”
Phó di nương cũng mỉm cười phụ họa, giọng nói mềm mại như tơ. Với nữ tử, lần đầu về lại nhà phụ mẫu sau khi xuất giá, tự nhiên là vô cùng nhung nhớ.
“Phó muội nói không sai, đã ba ngày rồi đấy.”
Diêu di nương cười rộ, vẻ mặt đắc ý. Cả phủ Tô gia ai mà chẳng biết, ba ngày rồi đôi phu thê mới cưới vẫn chưa viên phòng. Mà Tô phu nhân lại ỷ mình là chính thất, xưa nay chẳng ít lần coi thường đám di nương như bà ta. Nay thấy bà mất mặt, người hả hê nhất tất nhiên là Diêu di nương.
Dương Chiêu Quân liếc nhìn, không khỏi thầm cảm khái, chẳng hiểu Diêu di nương lấy đâu ra dũng khí mà dám chống đối chính thất. Nghĩ kỹ lại, cũng chỉ nhờ vào sủng ái của lão gia mà thôi. Diêu di nương tuy hay gây chuyện, nhưng là kẻ bụng dạ nông cạn, không giấu nổi điều gì. Tô phu nhân có lẽ vì biết rõ điều đó nên mới để mặc cho nàng ta lắm lời.
Tô phu nhân chỉ lạnh nhạt liếc một cái, chẳng buồn lên tiếng. Tô lão gia đưa tay, nhận lấy tấm thiệp đỏ son từ quản gia Lưu, trao cho Dương Chiêu Quân.
“Đây là thiệp lễ, con xem có gì còn thiếu sót không.”
Dương Chiêu Quân nhận lấy, nhưng không mở ra xem. Ngày nàng xuất giá, nhà họ Dương đã hao tốn biết bao của cải, nay nhà họ Tô đưa lễ hồi môn tự nhiên cũng phải tương xứng. Chỉ là, nếu quá so đo sẽ sinh điều bất hòa. Môi nàng khẽ cong, ánh mắt nhu hòa, cung kính mà lễ độ..
Thấy vậy, Tô lão gia càng thêm hài lòng. Con dâu này đúng là hiểu chuyện. So với hai nàng dâu kia, rõ ràng tam tức phụ khéo léo hơn nhiều. Nếu đổi lại là hai người kia, e rằng đã sớm mở thiệp ra xem kỹ từng món rồi.
“Chiêu Quân, một mình con e là khó chu toàn, chi bằng mang theo Vương bà bà đi cùng. Bà ấy lanh lẹ, lại quen việc hầu hạ, ắt sẽ chăm sóc con chu đáo.”
Tô phu nhân cười hiền hòa, tay còn nắm lấy tay nàng, nghe ra vô cùng thân thiết.
Chớ nghĩ bà ta không làm khó Diêu di nương là bà không để bụng. Tô phu nhân cả đời trọng nhất là thể diện, mà cuộc hôn nhân này của hai người, rõ ràng chính là “thể diện” của bà. Ánh mắt bà dừng trên người Tô Quân Mặc, mang theo vài phần thâm ý.
Một bàn tay không vỗ nên tiếng, thì để hai bàn cùng vỗ vậy.