Dương Chiêu Quân vì vui mừng quá độ mà không để ý phía trước có người, nhất thời va phải đối phương.
Đông Chi trông thấy vội đưa tay định đỡ, nào ngờ chậm một bước, chỉ đành trơ mắt nhìn tiểu thư nhà mình ngã vào lòng một nam nhân xa lạ.
Nàng đảo mắt nhìn y phục của người kia - áo dài đen thêu chỉ vàng, bên hông đeo ngọc bội Dương Chi thượng hạng cùng lọ thuốc hít màu lam biếc. Hai thứ ấy đều là vật quý, không phải đồ mà phàm nhân có được.
Khóe môi Dương Chiêu Quân còn vương ý cười, ánh mắt sáng trong, răng ngà môi son, lại vận trên mình váy lụa trắng nhẹ như sương, phong tư thanh nhã thoát tục.
Cảm nhận được hơi thở xa lạ gần kề, nàng khẽ ngẩng đầu, liền chạm phải đôi mắt sâu thẳm cùng hàng mày rậm, dung mạo tuấn mỹ, khí độ cao quý, giữa nhàn nhạt ôn hòa lại ẩn chút uy nghi.
Được người nọ đỡ dậy, Dương Chiêu Quân đứng thẳng người, khẽ đẩy cánh tay kia ra.
Dù gì nàng cũng đã là người có phu quân, cùng nam nhân xa lạ thân cận như thế thật không hợp lễ.
Thật ra, điều khiến nàng không thoải mái hơn là nàng vốn không quen để ai chạm vào mình.
“Tiểu thư…”
Đông Chi hoàn hồn, vội kéo nàng về phía sau, ánh mắt cảnh giác tựa như đang phòng… sắc lang.
Chỉ là sắc lang nào lại có dáng vẻ ngọc thụ lâm phong đến thế chứ?
Nam tử cảm nhận được mái tóc mềm mại của nàng trượt khỏi tay mình, khẽ ngẩn ra một thoáng, rồi lập tức thu lại thần sắc, mỉm cười ôn hòa, phong thái nho nhã vô cùng.
“Đa tạ công tử.”
Dương Chiêu Quân mỉm cười khẽ nói, lễ độ mà xa cách, đoạn kéo Đông Chi rời đi.
Nàng chẳng phải hạng khuê nữ gặp nam tử liền đỏ mặt, trái lại, phong thái thản nhiên, tự nhiên như mây gió.
Tà váy khẽ quét nền đất, dáng hình uyển chuyển, suối tóc đen nhánh buông sau lưng phảng phất hương lan thoảng nhẹ.
Nam tử nhìn theo bóng lưng nàng dần xa, trong mắt thoáng lên nét hứng thú.
Tiểu đồng bên cạnh nhìn thấy nụ cười mơ hồ bên môi chủ tử, liền hiểu ngay, bèn thấp giọng nói:
“Công tử, tiểu nhân thấy vị cô nương ấy tuyệt sắc, chi bằng để để tiểu nhân đi dò hỏi một chút?”
“Có duyên ắt sẽ gặp lại.”
Nam tử thản nhiên đáp, vẻ mặt ung dung tự tại.
Đường xa mới đến được Giang Nam, hắn vốn định thong dong du ngoạn. Duyên phận thế gian, đâu cần cưỡng cầu.
Dương Chiêu Quân theo lối quen bước vào Tĩnh Nguyệt am, cùng mấy tiểu ni cô trông cửa chào hỏi qua loa rồi dẫn Đông Chi thẳng đến hậu viện.
Giờ này thường ít người lui tới, tịnh am vô cùng yên tĩnh, cũng chính vì lẽ đó mà nàng thích nơi này.
Chưa kịp vào bái kiến Tĩnh An sư thái, nàng đã sai Đông Chi mang vài lớp nệm tới, kê ghế nằm dưới tán cây rồi thản nhiên ngả mình xuống.
“Tiểu thư, nào có ai như người, lấy đồ của Tĩnh An sư thái mà chẳng nói với người ta một tiếng.”
Đông Chi lầm bầm, nghĩ đến cảnh bên kia cô gia đang cùng Liễu Ngộ đại sư đàm đạo, tiểu thư lại trốn đến chỗ này.
Một người thường xuyên lui tới chùa tăng, một người thích am ni - đúng như đại sư nói, quả nhiên là hữu duyên.
“Tĩnh An sư thái không để bụng đâu.”
Dương Chiêu Quân uể oải đáp, khẽ ngáp một cái.
Sư thái vốn là người xuất gia, lòng thanh tịnh, há lại chấp nhặt chuyện vặt vãnh cùng phàm nhân như nàng.
“Ta vừa nghe mấy tiểu ni nói Dương Đại tiểu thư đến, ta không tin, hóa ra thật sự là người.”
Giọng nói hòa ái từ xa vọng lại, Tĩnh An sư thái bước đến, vẻ mặt hiền từ.
“Nghe nói Dương phủ cùng Tô phủ kết thân, bần ni đến đây chúc mừng Đại tiểu thư một tiếng.”
Dương Chiêu Quân nửa nằm nửa ngồi trên ghế, nghe thế liền trợn mắt:
“Ngay cả sư thái cũng đến chọc ta sao? Người còn chẳng rõ, đại trạch Tô gia kia nào có chỗ cho ta dung thân.”
Chưa nói đến Tô phu nhân khó chiều, chỉ riêng đám di nương ồn ào, nhiều chuyện trong phủ đã đủ khiến nàng phiền lòng.
“Nếu một ngày nào đó ta nhìn thấu hồng trần, ắt sẽ đến am của sư thái, nương nhờ mà sống.”
Nàng nói nửa đùa nửa thật, song cả nàng lẫn Tĩnh An sư thái đều hiểu, dù nàng có muốn phụ mẫu nàng há lại cho phép nữ nhi đi tu?
“Thế thì người phải siêng năng một chút, Tĩnh Nguyệt am này không nuôi kẻ lười đâu.”
Sư thái cười hiền.
“Ôi chao, sư thái đây chê ta lười sao?”
Dương Chiêu Quân nhướng mày, ánh mắt nghịch ngợm khiến sư thái cũng bật cười.
Chẳng rõ hai người trò chuyện bao lâu, chỉ biết khi Tĩnh An sư thái rời đi, Dương Chiêu Quân đã ngủ say trên ghế.
Sư thái chỉ cười khẽ, thầm nghĩ:
“Tiểu nha đầu này ngộ tính không tệ, chỉ tiếc duyên trần chưa dứt, có muốn thu nạp nàng cũng chẳng thể.”