Chương 20: Hữu duyên

“Đâu có, đâu có, Dương Chiêu Quân ta vô đức vô tài, kiếp này có thể được gả cho phu quân, ấy mới là vinh hạnh lớn lao.”

Dương Chiêu Quân cũng không chịu thua kém, đừng tưởng chỉ hắn biết nói lời đường mật, nàng cũng biết.

Đông Chi đứng phía sau nghe một hồi, khoé miệng giật giật, hoàn toàn quên mất chuyện bị cướp trên đường khi nãy.

“Lão nạp cung nghênh Tô Tam công tử.”

Đúng lúc này, trụ trì khoác áo cà sa màu vàng bước ra, cổ đeo chuỗi Phật châu đen, tay cũng cầm một xâu khác. Tuy đã ngoài bảy mươi, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, khí độ tựa tiên phong đạo cốt. Thấy hai người trước mắt, ông mỉm cười hiền hòa.

“Bái kiến Liễu Ngộ đại sư.”

Tô Tam công tử thấy đại sư liền chắp tay hành lễ, tỏ lòng tôn kính với Phật môn. Dương Chiêu Quân cũng theo đó mà chắp tay, khẽ mỉm cười.

“Hai vị đến để hoàn nguyện sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Tô Tam công tử vừa dứt lời, Liễu Ngộ đại sư liền làm động tác mời.

Tô Tam công tử mỉm cười, cất bước đi vào chính điện. Liễu Ngộ đại sư cúi đầu, nhưng khi ánh mắt chạm đến Dương Chiêu Quân ông lại hơi khựng lại.

Nàng ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của ông.

Hửm? Họ đã từng gặp nhau sao?

Đông Chi bên cạnh lập tức bất bình, lão hòa thượng này có ý gì mà lại nhìn chằm chằm tiểu thư nhà mình như thế.

Tô Tam công tử quay đầu lại, nhìn Liễu Ngộ đại sư, rồi lại nhìn Dương Chiêu Quân.

“Liễu Ngộ đại sư?”

Đại sư hoàn hồn, khẽ gật đầu:

“Là lão nạp thất lễ. Không hiểu vì sao khi nhìn vị thí chủ này, lão nạp lại cảm thấy có chút quen mắt. Nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu, nên mới nhìn thêm vài lần. Già rồi, trí nhớ không còn tốt nữa, thật có lỗi.”

Dương Chiêu Quân cũng chẳng để tâm, nghĩ thầm: có khuôn mặt là để người ta ngắm mà. Nhưng trong lòng vẫn ngờ ngợ, chẳng lẽ thật sự từng gặp qua?

Nàng không nhớ, song Đông Chi thì nhớ ra rồi. Mắt nàng ta sáng rực: Chắc là do tiểu thư lúc trước thường xuyên đến tịnh am của ni cô đó thôi! Tịnh am đối diện chùa Thượng An, đi lại mấy lần, hẳn là đại sư từng gặp qua.

Chỉ có điều, tiểu thư lúc ấy chỉ biết ngủ gà ngủ gật, nên nào nhớ nổi ai là ai.

“Vị thí chủ này”

Liễu Ngộ quay sang hỏi Đông Chi

“Lão nạp thấy ánh mắt ngươi sáng lên, ngươi biết được gì chăng?”

Đông Chi lập tức lúng túng, nhìn tiểu thư rồi lại nhìn công tử.

“Tiểu thư, người quên rồi à? Lúc trước người suốt ngày đến Tĩnh Nguyệt am bên kia, chắc đại sư từng gặp đó.”

Nghe thế, mặt Dương Chiêu Quân khẽ ửng hồng, nàng biết Đông Chi đang nghĩ gì, vội kéo tay áo Tô Tam công tử cùng bước vào điện.

Liễu Ngộ đại sư cũng theo sau. Trong điện, tượng Phật được dát vàng tinh xảo, sáng rực đến mức khiến tim Dương Chiêu Quân khẽ run. Thầm nghĩ không biết đã tốn bao nhiêu vàng bạc thật mới có thể tinh xảo đến thế.

Hai người cùng quỳ trước tượng Phật, cúi đầu bái lạy.

Lễ xong, Tô tam công tử cùng Liễu Ngộ đại sư trò chuyện vui vẻ, Dương Chiêu Quân đứng bên cạnh không tiện xen lời.

Liễu Ngộ đại sư cười nói:

“Tô Tam công tử thường lui tới chùa Thượng An, còn thiếu phu nhân lại thường đến Tĩnh Nguyệt am đối diện. Hai vị đều là người hữu duyên với Phật.”

Dương Chiêu Quân lặng lẽ theo sau, nghe thấy vậy trong lòng lại dấy lên một luồng suy nghĩ khác.

Phu quân thích lui tới nơi thanh tịnh... chẳng trách hắn lại thanh tâm quả dục đến thế.

Nghĩ đến bốn chữ ấy, khóe môi nàng khẽ cong, đầu óc lại trôi đi nơi khác, tưởng tượng cảnh phu quân mình ôm giai nhân, môi kề môi, mà “tiểu đệ” lại chẳng chịu nghe lời... nàng suýt bật cười thành tiếng.

Nhìn dòng người tấp nập đến chùa dâng lễ, biết trời vẫn còn sớm nàng liền tính toán trong lòng - không bằng sang Tĩnh Nguyệt am gặp sư thái một chuyến, vừa hành lễ, vừa trộm đánh một giấc cũng không tệ.

“Phu quân.”

Nàng kéo nhẹ tay áo hắn.

Tô Quân Mặc quay lại, nhìn nàng.

“Phu quân không bằng cùng đại sư đi trước, ta đã lâu không đến thăm Tĩnh An sư thái, nay nhân lúc trời còn sớm muốn ghé qua một chút.”

Để nàng ở đây nghe hắn và Liễu Ngộ đại sư đàm đạo chẳng khác nào đọc chú ru ngủ cho nàng nghe, chỉ sợ nàng sẽ thật sự ngủ gục ngay ở chỗ này mà thôi.

“Cũng được. Nàng đừng ở đó quá lâu, lát ta sẽ qua đón nàng.”

Tô Tam công tử gật đầu. Hai ngôi tự viện gần nhau, không có gì đáng lo.

“Thiếu phu nhân quả thật là người hiểu lễ nghĩa.”

Liễu Ngộ đại sư mỉm cười, tán thưởng không dứt.

“Đa tạ đại sư khen ngợi.”

Dương Chiêu Quân cúi người hành lễn, ánh mắt khẽ lóe tia tinh nghịch. Nhìn bóng dáng Tô Quân Mặc và Liễu Ngộ đại sư dần xa, nàng mỉm cười dẫn Đông Chi rời đi.