Phía bên kia, đám gia đinh của Tô phủ đã nhanh chóng bắt gọn lũ sơn tặc vừa bỏ chạy. Bọn cướp bị trói chặt, quỳ rạp trên đất, hoàn toàn không còn chút sức phản kháng.
Tên đầu lĩnh vừa trông thấy Tô Tam công tử, lập tức nhào tới định ôm lấy chân hắn cầu xin tha mạng. Nhưng Tô Tam công tử dường như đã sớm đoán được, khẽ nghiêng người tránh đi, khiến hắn ngã sấp xuống đất, ôm hận trong lòng mà chẳng dám than nửa lời.
“Tô công tử, là tiểu nhân có mắt không tròng, dám mạo phạm người! Mong công tử đại nhân đại lượng, tha cho chúng ta một con đường sống!”
Tên đầu lĩnh vừa nói vừa dập đầu liên hồi, đất đá lởm chởm khiến trán hắn bật máu, đỏ thẫm một mảng.
Tô Tam công tử chỉ lạnh nhạt liếc qua, sắc mặt không đổi. Bọn thảo khấu này thường ngày chuyên cướp bóc gϊếŧ người, làm điều ác không kể xiết. Nếu chỉ bắt mà không trị, chẳng khác nào dung túng. Nghĩ vậy, hắn khẽ phất tay áo, giọng trầm tĩnh mà dứt khoát:
“Ách Minh, trói bọn chúng lại, giao cho nha môn xử lý.”
Người được gọi tên chính là gia đinh vừa nãy hỏi ý hắn. Dáng vẻ ngay thẳng đoan chính, song giữa hai hàng mày lại ẩn ẩn sát khí. Vừa nghe lệnh chủ tử, hắn không nói hai lời, lập tức kéo bọn cướp đi. Một sợi dây thừng to, buộc cả đám lại thành chuỗi, chỉ khẽ kéo một cái đã lôi hết bọn chúng đi, gọn gàng mà dứt khoát.
Tô Tam công tử như cảm nhận được có ánh mắt đang dõi theo mình, liền quay lại nhìn. Qua tấm rèm mỏng của kiệu, vừa khéo nhìn thấy Dương Chiêu Quân vẫn đang nằm trong tư thế say ngủ. Rồi lại nhìn sang Đông Chi mặt mày tái nhợt, sợ đến run rẩy. Hắn khẽ bước đến gần, ôn tồn nói:
“Chuyện vừa rồi, chớ để Tam thiếu phu nhân biết. Ta không muốn nàng lo lắng.”
Giọng nói nhẹ nhàng, lại mang theo chút tình ý thâm trầm. Nếu người ngoài nghe được, ắt cho rằng đây là đôi phu thê ân nghĩa mặn nồng.
Nhưng trong kiệu, Dương Chiêu Quân nghe xong chỉ khẽ liếc mắt, trong lòng hừ một tiếng, đã thân thiết đến mức đó từ bao giờ vậy?
Đông Chi ngây ngốc gật đầu, không dám trái lời, răm rắp nghe theo lời của cô gia.
Kiệu lại được nâng lên, tiếp tục đi về hướng chùa Thượng An. Đợi khi kiệu lắc lư ổn định, Dương Chiêu Quân mới từ từ mở mắt. Trong lòng nàng khẽ cười, Tô Tam công tử quả nhiên cao tay. Một phen xử trí không chỉ khiến dân chúng quanh vùиɠ ҡíиh nể Tô phủ, mà còn bán được cho nha môn một phần nhân tình. Mai sau nếu có việc, Tô phủ ở Giang Nam ắt được nhớ đến.
Người này… đúng là giả heo ăn hổ, sâu không lường được.
Hơn nữa, một phủ đệ bình thường sao có thể nuôi dưỡng đám gia đinh võ nghệ cao cường đến vậy? Chỉ e, “thế gia” này còn nhiều điều giấu kín.
Chùa Thượng An người đến lễ Phật tấp nập, hương khói nghi ngút. Phần lớn là tiểu thư khuê các và phụ nhân ăn mặc sang quý, tóc cài kim trâm, tai đeo ngọc bội, vừa nhìn đã biết xuất thân giàu có.
Tô Tam công tử bước xuống kiệu, dáng vẻ phong lưu tuyệt thế khiến bao đôi mắt phải ngoái nhìn.
Ngay sau đó, Dương Chiêu Quân được Đông Chi đỡ xuống, trên môi vẫn luôn giữ ý cười, tựa như đóa sen vừa hé trên mặt nước - thanh khiết, diễm lệ, khiến người ta không nỡ rời mắt.
Giang Nam khác hẳn kinh thành. Kinh thành quản giáo nghiêm ngặt, nữ tử khuê phòng hiếm khi lộ diện. Còn Giang Nam phong nhã, nữ tử lại tự do hơn nhiều. Những “thi hội”, “thơ hội” thường thấy chẳng qua chỉ là dịp gặp gỡ giữa đám công tử tiểu thư.
Dương Chiêu Quân chậm rãi tiến lên, sánh vai cùng Tô Tam công tử.
Hắn mỉm cười, dắt nàng đi lên bậc thềm chùa. Chung quanh, chư tăng áo lam xám, vẻ mặt hiền hòa. Nàng liếc nhìn ngôi chùa trang nghiêm mà hoa lệ trước mặt, hiển nhiên hương hỏa không ít.
Đến trước lư hương, Tô Tam công tử ra hiệu. Gia đinh lập tức mang đến bạc vụn và vàng thoi, hắn không nói hai lời, thẳng tay ném cả nắm vào hòm công đức. Vung tay hào phóng, khiến ai nhìn cũng phải kinh ngạc.
Dương Chiêu Quân hơi nghiêng đầu, khẽ hỏi:
“Phu quân, chẳng hay mẫu thân cầu nguyện điều gì mà phải đến đây hoàn nguyện vậy?”
Giọng nàng mềm mại, lại cố tình tỏ vẻ dịu dàng như tơ liễu. Chính nàng cũng thấy bản thân nói ra mà ngấy tận tim.
Tô Tam công tử khẽ cười, mắt cong lên như trăng đầu thu:
“Người chỉ mong ta sớm thành thân, cưới được một hiền thê như nàng. Nay nguyện đã thành, tự nhiên phải cùng nhau đến đây tạ lễ.”
Lời nói nghe dịu dàng đến thế, nhưng trong ánh mắt kia rõ ràng có một tia trêu đùa không che giấu nổi.
Khóe miệng Dương Chiêu Quân giật giật. Phải, ta quả thật rất “ôn thuận”, ai bảo gì cũng nghe, ai sai gì cũng làm.
Nếu không phải đã biết trước Tô Tam công tử không hề vừa lòng cuộc hôn nhân này, có lẽ nàng đã thật sự bị mấy lời ngọt ngào ấy mê hoặc mất rồi.
Mà nói đi cũng phải nói lại, người này không chỉ tuấn mỹ, mà còn giỏi trong từng ánh mắt, từng câu chữ. Nếu là cô nương ngây thơ chưa từng trải, e rằng đã sớm sa vào lưới tình của hắn rồi.
Dương Chiêu Quân nửa cười nửa mỉa, chậm rãi hỏi:
“Phu quân cũng cho rằng ta... ôn thuận sao?”
Tô Tam công tử khẽ nghiêng đầu, ánh nhìn như mực họa:
“Nương tử hiền lành, lễ độ, lại hiếu thuận với phụ mẫu. Tô Quân Mặc ta đời này cưới được nàng, chính là phúc ba đời.”
Lời thốt ra nhẹ như gió, mà khuôn mặt hắn vẫn thản nhiên như đang rất chân thành.