Vừa nghĩ đến chồng sách ngày hôm qua, đầu Dương Chiêu Quân đã đau nhức không thôi. Nàng thật không muốn ngày nào cũng phải đối diện với những quyển sách khô khan ấy. So ra, cuốn “bí thuật phòng the” mà Tô phu nhân đưa cho còn hợp với nàng hơn nhiều.
Chỉ là… nàng dường như đã quên mất một chuyện, rốt cuộc tối qua mình về phòng bằng cách nào? Chuyện này thật sự đáng để suy ngẫm.
“Phu quân, chàng về từ lúc nào vậy?”
“Canh ba đêm qua.”
Canh ba? Dương Chiêu Quân nhẩm tính, giờ đó đã là quá nửa đêm. Lúc phu quân rời đi trời vẫn còn sáng, sau đó nàng ngủ thϊếp đi, rồi một giấc đến tận sáng.
Tô Tam công tử thấy nàng chau mày suy nghĩ, liền nhẹ giọng giải thích:
“Đêm qua khi ta trở về, nương tử đã ngủ say trong thư phòng, nên ta bế nàng về Mặc Nguyệt Cư nghỉ ngơi.”
“À, thì ra là vậy.”
Chẳng trách sắc mặt Đông Chi có phần khác lạ, còn ánh mắt khi nhìn nàng cùng Tô Quân Mặc lại đầy ẩn ý.
“Phu quân, chúng ta đi thôi, đến muộn e là không hay.”
Nàng đang nói đến bữa sáng ở đại sảnh.
Chỉ là bế một cái, nàng cũng không đến nỗi không thể chấp nhận.
Tô gia có quy củ riêng, buổi sáng tất cả mọi người đều phải cùng nhau dùng bữa.
Dương Chiêu Quân và Tô Quân Mặc tay trong tay, cùng nhau đến tiền sảnh.
Đám nha hoàn nhìn thấy thế, ai nấy đều mừng rỡ. Chủ tử hòa thuận, bọn họ cũng dễ bề hầu hạ.
Tô Quân Mặc vốn là người kế nghiệp tương lai của Tô phủ, còn Dương Chiêu Quân chính là chủ mẫu tương lai. Ai được hầu hạ bên cạnh nàng, sau này ắt có thêm nhiều phần thể diện.
Trước khi bước vào cửa, Dương Chiêu Quân định rút tay ra khỏi tay hắn, chẳng ngờ Tô Quân Mặc lại siết chặt hơn.
Hắn chỉ mỉm cười với nàng, không để nàng nói thêm lời nào, trực tiếp dắt nàng bước vào đại sảnh.
Dương Chiêu Quân bất đắc dĩ, nàng còn phải giữ gìn hình tượng mà mình khổ tâm gây dựng.
Quả nhiên, vừa vào cửa đã cảm nhận được bao ánh nhìn dồn về phía mình.
Dù chỉ là nắm tay, cũng đủ khiến người ta bàn tán.
Tô phu nhân vui mừng khôn xiết, không ngờ con dâu này lại thông tuệ như vậy, mới một ngày mà tình cảm đã hòa thuận đến thế.
Tô lão gia cũng tươi cười, chỉ có những người khác là khó mà đoán được tâm tư.
Có kẻ mặt mày âm trầm, có kẻ lại giấu nụ cười chẳng rõ thật giả.
Dương Chiêu Quân đảo mắt nhìn quanh, phát hiện hôm nay trong sảnh có chút khác biệt.
Đám thị thϊếp không có mặt, thay vào đó lại có thêm hai nam nhân.
Một người mặc áo bào đỏ sẫm, dung mạo đoan chính, chỉ là giữa hàng mày lại mang nét bất kham, phóng túng.
Người còn lạì phong thái nho nhã, vận cẩm bào lam bảo, bên hông đeo bạch ngọc hòa điền, toàn thân tỏa ra khí chất trầm ổn. Dung mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sâu, tựa như trong đá giấu gươm, khiến người ta khó nhìn thấu.
Dương Chiêu Quân còn đang thầm đoán thân phận hai người, thì Tô Quân Mặc đã kéo nàng tiến lên.
“Phụ thân, mẫu thân, xin thứ lỗi, chúng con đến muộn.”
Thực ra cũng không hề muộn, chỉ là hai người bọn họ đến cuối cùng, nên cũng coi như muộn.
Diêu di nương nhân cơ hội chen lời:
“Ôi chao, nay ta mới thấy được thế nào là phu thê hòa hợp, Tam thiếu gia và Tam thiếu phu nhân quả là một đôi kim đồng ngọc nữ hiếm có trong thiên hạ!”
Giọng nói thì nhẹ nhàng nhưng ý lại đầy khıêυ khí©h.
Tô phu nhân cười tươi:
“Muội không cần ngưỡng mộ, Đại thiếu gia và Đại thiếu phu nhân nhà ta cũng rất mực ân ái đấy thôi.”
Hôm nay Dương Chiêu Quân quả thật khiến bà nở mày nở mặt, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Bà biết rất rõ, đám di nương và những kẻ khác vẫn thường lời ra tiếng vào sau lưng mình. Nói con trai bà là kẻ “bất lực”, “không hứng thú nữ sắc”... Hừ! Nhìn thế này có chỗ nào giống lời bọn họ nói?
Dương Chiêu Quân không buồn để tâm đến những lời đấu đá giữa đám nữ nhân trong sảnh, ánh mắt nàng đã sớm dừng trên bàn thức ăn phong phú kia.
Chỉ là Tô lão gia chưa lên tiếng, mọi người đều đang tiếp tục trò chuyện.
Khóe mắt nàng thoáng thấy hai nam nhân lạ mặt kia bước tới.
“Tam đệ muội, chào muội.”
Người mặc áo đỏ chính là Đại công tử Tô Hoành Nhất.
“Đây là đại ca Tô Hoành Nhất, còn đây là nhị ca Tô Tương Nghi”
Tô Quân Mặc giới thiệu.
Nhị công tử Tô Tương Nghi khẽ gật đầu, trong đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia nhìn khó đoán.
“Đại ca, nhị ca.”
Dương Chiêu Quân khẽ mỉm cười, không quá để tâm, chỉ là khi vô tình đối diện ánh mắt của vị nhị ca kia - trong lòng không hiểu sao thoáng dấy lên chút khó chịu. Có lẽ là nàng nghĩ nhiều thôi.
Xem dáng vẻ nho nhã, hắn hẳn là người quân tử.
Tô lão gia thấy huynh đệ bọn họ hòa thuận, lòng rất đỗi vui mừng, hiếm khi lộ ra nét tươi cười, phất tay lớn tiếng nói:
“Mau dùng bữa thôi!”
Mọi người lần lượt ngồi vào chỗ của mình.