Chương 13: Bắt quả tang

Tuy Tô phu nhân là chính thất, nhưng Tô lão gia lại có đến ba vị di nương. Bà ấy quả thật phải tốn không ít tâm tư, nếu không e khó mà giữ được lòng người.

“Đa tạ mẫu thân.”

Dương Chiêu Quân cúi người hành lễ.

“Được rồi, lui xuống đi.”

Tô phu nhân khẽ phất tay, ra hiệu cho nàng rời đi.

“Vâng.”

Dương Chiêu Quân vừa bước ra ngoài, Đông Chi đã lập tức chạy đến, tò mò hỏi phu nhân đã nói những gì. Nàng không đáp, người Tô phủ thích nhiều chuyện, để lan truyền ra ngoài cũng chẳng hay ho gì. Dẫn Đông Chi trở về viện của mình, nàng mới nhận ra trong sân đã có thêm mấy nha hoàn và nhũ mẫu được điều tới.

“Thỉnh an Tam thiếu phu nhân.”

Vừa thấy nàng, đám tỳ nữ đã đồng loạt hành lễ.

Dương Chiêu Quân mỉm cười đáp lễ, ánh mắt lại vô tình rơi lên tấm biển treo trước cửa, ba chữ “Mặc Nguyệt Cư” viết bằng bút pháp nghiêng lệ mà phóng khoáng. Nét đầu nhẹ nhàng, nét cuối dứt khoát, toát ra khí độ tiêu sái của người đề bút.

Mặc Nguyệt Cư?

Hẳn là do Tô tam công tử viết. Hôm qua bị phủ khăn đỏ đẩy vào tân phòng, nàng nào có nhìn thấy, nay xem qua bút tích người kia hóa ra cũng là kẻ phong nhã.

Bước vào phòng, Đông Chi vừa định khép cửa thì đã bị nàng khẽ khoát tay ngăn lại.

“Để mở đi, ta không quen ngột ngạt.”

Đông Chi trải thêm vài lớp nệm lên ghế mây, Dương Chiêu Quân nằm xuống, tay cầm lấy cuốn sách “bí thuật phòng the” mà Tô phu nhân vừa đưa cho.

“Tiểu thư, đây là gì?”

Đông Chi tò mò nhìn cuốn sách. Lúc ra ngoài nàng chẳng mang gì theo, vậy mà khi trở về lại cầm theo một quyển sách lạ.

Dương Chiêu Quân khẽ cong môi, nhìn tiểu nha hoàn của mình, nhìn khuôn mặt non nớt thanh tú của Đông Chi. Nàng áng chừng đã mười lăm, sang năm chắc cũng đến tuổi gả chồng rồi. Nghĩ vậy, Dương Chiêu Quân vẫy tay bảo nàng lại gần::

“Xem cũng được, coi như học trước một chút.”

Đông Chi rụt rè tiến đến, ghé sát đầu xem cùng.

Ngón tay thon khẽ lật trang đầu - hai thân thể nam nữ trần trụi, quấn quýt lấy nhau.

Nữ tử ngực đầy eo thon, đôi chân ngọc quấn quanh hông nam nhân. Mái tóc đen xõa dài, lòa xòa dính vào tấm lưng trơn mịn, vài sợi vương trên gò má, càng tăng thêm mấy phần mê hoặc. Môi hồng khẽ cắn, tay ngọc quấn lấy cổ người kia, móng tay sắc nhọn cắm sâu vào da thịt. Nam nhân ôm lấy eo nàng, cúi đầu khẽ liếʍ bên tai, tóc đen hòa vào tóc nàng, dây dưa không rời.

“Tiểu thư! Người…. người sao lại xem thứ này!”

Đông Chi mới liếc qua một cái đã đỏ bừng mặt, vội đưa tay che mắt.

Dương Chiêu Quân bật cười:

“Ta thấy thú vị đấy chứ, đây gọi là cầm sắt hòa minh.”

Nàng lật qua trang kế tiếp, còn định nghiên cứu kỹ hơn, nào ngờ Đông Chi đã hốt hoảng vươn tay che lại.

Đúng lúc ấy, Tô tam công tử bước vào. Hắn vận bạch y, ống tay áo thêu mây bạc, dung mạo tuấn lãng, khí chất thanh nhã. Ánh mắt khẽ đảo qua, liền thấy chủ tớ hai người mặt đỏ tía tai, bộ dạng hẳn là đang giấu giếm điều gì.

Đông Chi thấy hắn trở về, vội bước lên che cho tiểu thư, sợ hắn nhìn thấy cuốn sách kia.

“Thiếu gia trở về rồi.”

Tô tam công tử nhướng mày:

“Cái gì mà cầm sắt hòa minh?”

Dương Chiêu Quân vội gấp cuốn sách lại, trong lòng không khỏi oán thầm. Đáng ghét, người đâu mà đi không một tiếng động!

Đông Chi cười gượng mấy tiếng, giọng lí nhí:

“Ha… ha… tiểu thư vừa rồi chỉ nói là… mong thiếu gia và người có thể cầm sắt hòa minh thôi ạ.”

“Cộp!”

Một tiếng động vang lên.

Đông Chi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Dương Chiêu Quân lăn thẳng từ ghế mây xuống đất, tay vẫn ôm cuốn sách.

Nàng ngã đau đến mức hoa mắt chóng mặt, chỉ cảm thấy toàn thân ê ẩm, khổ sở không nói nên lời.

Đáng chết! Sàn nhà này cũng cứng quá đi!

Vừa rồi chỉ buột miệng nói bốn chữ cầm sắt hòa minh với Đông Chi, nào ngờ nha đầu kia lại nói lại với phu quân nàng! Chẳng khác nào ám chỉ nam nữ trong sách chính là nàng và hắn sao?

Dương Chiêu Quân cắn răng, lườm Đông Chi một cái đầy oán trách, lúc cần lanh lợi thì ngơ ngác như gà gỗ!

“Nương tử.”

Tô tam công tử vội bước đến, khom người đỡ nàng dậy.

Thấy nàng nhăn mày nhếch môi, vừa đau vừa buồn cười, hắn khẽ nhướng mày, ánh mắt mang theo vài phần bất ngờ.

“Nương tử cũng thích đọc sách sao?”

Hắn hỏi, mắt lại liếc thấy quyển sách trong tay nàng.

Trong lòng không khỏi nghi hoặc, chẳng phải bên ngoài đều nói nương tử của hắn lười biếng, vô tài vô đức sao?

Dương Chiêu Quân vội siết chặt cuốn “bí thuật phòng the”, nhanh tay giấu ra sau lưng.

Mấy thứ này nàng xem chơi thì không sao, nhưng để vị phu quân chính trực như thế nhìn thấy… chẳng phải sẽ bị dọa chết sao?

Nàng, Dương Chiêu Quân, vốn là người đoan trang, hiểu lễ nghĩa, hiền thục nết na, tuyệt đối không thể để hình tượng ấy sụp đổ!

Nghĩ vậy, nàng nén đau, nở nụ cười dịu dàng:

“Phu quân, đây chỉ là mấy quyển tạp ký bình thường ta đọc khi rảnh rỗi thôi. Đều là những lời nhảm nhí, sáo rỗng. Phu quân thông minh tài trí, e rằng thứ như vậy khó lọt vào mắt chàng. Để ta sai Đông Chi mang xuống, tránh làm bẩn mắt của phu quân.”

Vừa dứt lời, nàng lập tức liếc mắt ra hiệu, kín đáo đưa sách cho Đông Chi.

Đông Chi nhanh nhẹn đón lấy, nhưng còn chưa kịp xoay người thì Tô tam công tử đã vươn tay, giữa chừng cướp lấy.

Đông Chi trố mắt, mặt nhăn nhúm như bánh bao hấp, cuống quýt nhìn tiểu thư mà ra hiệu:

“Tiểu thư, không phải lỗi của nô tỳ đâu mà!”