Chương 11: Tô gia

Đông Chi nhanh nhẹn lấy ra mấy túi hương.

“Hai vị tẩu tẩu cùng các muội muội, đây là chút tâm ý nhỏ mà Chiêu Quân chuẩn bị, chẳng phải thứ gì đáng giá, mong các tỷ muội nhận lấy.”

Giọng điệu nàng ôn hòa, lễ phép, nhưng không hề tỏ ra nịnh nọt, trên mặt vẫn giữ nét ung dung.

Đông Chi cúi người dâng lễ vật lên cho từng người.

Đều là vài món trang sức nhỏ, giá trị không cao, song khéo léo tinh xảo, dáng vẻ thanh nhã đáng yêu.

Đại tẩu hơn hai mươi, mày mắt tươi sáng, giữa chân mày ẩn vài phần cứng cỏi, khí chất ngay thẳng, mỉm cười nhận lấy.

Nhị tẩu lại mang dáng vẻ ôn hòa, miệng cười dịu dàng, lại chẳng biết là thật lòng hay giả ý.

Tứ tiểu thư và Ngũ tiểu thư đều độ tuổi hoa nở; chỉ là Tứ tiểu thư đẹp ở đôi môi đỏ như son, gương mặt phấn ngọc; còn Ngũ tiểu thư lại thắng nhờ ánh mắt như làn thu thủy, mỗi người một vẻ, khó phân cao thấp.

Về phần mấy vị cơ thϊếp kia, mỗi người một túi hương, xem như có lệ.

Một chút lễ mọn, khéo léo hóa giải thế khó giữa đích và thứ.

Tô phu nhân thấy thế cũng tạm hài lòng, nghĩ thầm:

“Xem ra nàng dâu này cũng không đến nỗi ngu ngốc, nếu khéo dạy bảo, tương lai ắt có thể gánh vác vai trò chủ mẫu.”

“Tỷ tỷ xem, vị Tam thiếu phu nhân này dung mạo thật xinh đẹp, cùng Tam thiếu gia quả thật xứng đôi.”

Diêu di nương cười nói, lời cùng người đều toát lên mấy phần tục khí.

Dương Chiêu Quân chỉ mỉm cười, chẳng buồn đáp. Loại nữ nhân như thế, phần nhiều xuất thân chốn phong trần, nàng không cần cùng họ dây dưa đôi co.

Thấy nàng không tiếp lời, Diêu di nương có phần ngượng ngùng, đành nén giận mà im lặng, toan tìm cơ hội khác.

Tô phu nhân nhìn dáng điệu Dương Chiêu Quân càng thêm hài lòng.

Thấy Diêu di nương lúng túng, bà liền khẽ cười, giọng mang theo vài phần trào phúng:

“Muội muội cũng không tệ, có con dâu là tiểu thư Triệu gia kia mà.”

Dương Chiêu Quân từng nghe nói, chính thất của Đại công tử Tô gia là đích nữ của một trong bốn đại thế gia ở Mục Châu - Triệu phủ.

Nhị công tử lại cưới đích nữ của Tề phủ.

Quả nhiên, Tô gia xứng danh đứng đầu bốn đại thế gia, ba người con dâu đều là thiên kim của ba nhà còn lại.

Tô phu nhân nói giọng nhẹ bẫng, song ai chẳng biết đó là đang châm chọc chuyện lục đυ.c giữa Đại thiếu phu nhân và Diêu di nương. Hai người họ suốt ngày vì mấy việc nhỏ mà cãi vã ầm ĩ, gà bay chó sủa.

Diêu di nương tức đến nghẹn họng, không dám cãi lại, đành trút giận lên người khác.

“Phải, con dâu của muội quả thật hiếu thuận, mấy hôm trước nghe nói muội đau vai còn sai hạ nhân đến xoa bóp cho muội nữa. Nhưng nói đi nói lại, muội vẫn ghen tị với Phó muội muội, muội muội cùng Nhị thiếu phu nhân thật sự mới là hòa thuận.”

Giọng điệu mỉa mai, ai nghe cũng biết là giả dối. Ai chẳng biết Nhị thiếu phu nhân khinh thường Phó di nương xuất thân thấp kém.

Phó di nương chỉ mỉm cười, biết Diêu di nương đang tìm người làm bia đỡ đạn. Nàng vốn luôn sống nhún nhường, con dâu bề ngoài dịu dàng nhưng trong lời nói luôn mang theo châm chọc, khiến nàng chẳng mấy khi được yên. Song nghĩ đi nghĩ lại, đã gả vào rồi, có oán cũng phải chịu, cả đời này chẳng tránh khỏi.

Nhưng hôm nay bị người ta lôi ra làm trò cười trước mặt bao người, dù tính cách nhu thuận đến đâu cũng không thể nhịn mãi. Ít ra, nàng phải tìm cho mình một người gánh đỡ.

“Khiến tỷ tỷ chê cười rồi. Con dâu của muội quả thật ngoan hiền, muội yêu quý nàng còn chẳng hết. Có điều ta lại ngưỡng mộ La muội, sinh được hai tiểu nữ, ai nấy đều nói nữ nhi mới là tâm can bảo bối, ta cũng đang cầu Bồ Tát ban cho mình một tiểu nữ đây.”

La di nương nghe mà suýt nghẹn, không ngờ người bình thường hiền lành như Phó di nương hôm nay lại lôi mình xuống nước.

Dương Chiêu Quân ngồi bên chỉ lặng lẽ nhìn cảnh kẻ tung người hứng, trong lòng cảm thấy thú vị - Tô phủ quả thật náo nhiệt vô song.

Nhưng nàng chưa kịp cười xong, La di nương đã quay sang nàng mà châm ngòi.

“Phải phải, nữ nhi đúng là biết làm người ta yêu thích. Tam thiếu phu nhân, người thấy trong mình còn mệt không?”

Giọng nói ngọt như mật, song ai cũng hiểu ý sau lời ấy - muốn ám chỉ chuyện đêm qua nàng chưa bị phá thân.

Một quả bóng, bị đá qua đá lại, cuối cùng lại rơi xuống đầu Dương Chiêu Quân.

Nàng không nói gì, vẫn giữ vững đạo “im lặng là vàng”, để mặc La di nương lúng túng.

Tựa như mọi chuyện trong phòng này, đều chẳng liên quan đến nàng.

Tô phu nhân định mở miệng, nhưng Tô lão gia bỗng khẽ hắng giọng một tiếng.

“Đủ chưa? Ầm ĩ thế này là không muốn ăn sáng nữa phải không? Không muốn thì cút hết về viện của mình cho ta!”

Lời vừa dứt, cả sảnh đường lập tức im phăng phắc.

Dương Chiêu Quân trong lòng thầm giơ ngón cái: Đúng là phong thái gia chủ! Đây mới là vương đạo, mới xứng danh Tô lão gia.

Một tiếng quát, không ai dám trái lệnh.