Chương 10: Dâng trà

Vương bà bà thấy Dương Chiêu Quân dường như không có ý giấu giếm, trong lòng mới yên tâm phần nào.

Băng qua lầu các đình đài, nàng rốt cuộc cũng đến được đại sảnh của Tô phủ. Chưa bước vào, từ xa đã thấy bên trong ngồi kín người, phấn hồng áo lụa rực rỡ như hoa nở trong vườn, chen sắc liễu xanh tựa như một mảnh hoa viên sống động.

Trên vị trí chủ tọa là lão gia và phu nhân. Chỉ cần liếc qua khuôn mặt vẫn còn phong vận nhưng ánh mắt lộ đầy sát khí của Tô phu nhân, cùng dáng vẻ yêu kiều lẳиɠ ɭơ kia, Dương Chiêu Quân liền hiểu ngay - hôm nay e là màn “mẹ chồng đấu con dâu” sắp mở màn rồi.

Nàng khẽ nhấc bước sen, trong lòng vừa đi vừa ngẫm xem có cách nào hóa giải kiếp nạn này.

Nghe nói, nếu mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu mà xử lý không khéo, người chịu khổ luôn là dâu mới.

Mà nàng, tất nhiên không muốn chịu khổ.

Suy nghĩ xoay chuyển trong chớp mắt, Dương Chiêu Quân lập tức nghĩ ra đối sách.

Nếu Tô phủ còn chưa biết ta đã sớm tỏ tường chuyện Tô Quân Mặc bất lực, thì chi bằng mượn chuyện này mà diễn một vở kịch.

Ý vừa hiện, nàng liền khẽ nhíu mày liễu, trong mắt thoáng ánh lệ quang, gương mặt mang vẻ yếu đuối đáng thương khiến người ta nhìn mà xót lòng.

Nàng uyển chuyển bước vào, nhẹ nhàng hành lễ:

“Chiêu Quân tham kiến phụ thân, mẫu thân.”

Một tiếng “phụ thân, mẫu thân” mềm mại như nước.

Mọi người trong sảnh nhìn thấy nàng dáng vẻ đoan trang mà uất ức, trong lòng không khỏi sinh lòng thương hại.

Tô phu nhân vốn định mở miệng quở trách, song vừa chạm ánh mắt kia, lời muốn nói lại nghẹn nơi cổ họng.

Dù sao, con trai bà không thể như người thường, còn Tô gia thì dùng cách chẳng hay ho gì để cưới được nàng về.

Nay tân tức phụ vừa bước chân vào cửa, nếu bà làm khó nàng, e rằng người trong nhà lại chê cười.

Nghĩ thế, Tô phu nhân đưa mắt đảo quanh một lượt khắp gian phòng, nhìn từng người có mặt.

Dương Chiêu Quân từ lúc bước qua ngưỡng cửa đã lặng lẽ quan sát phu nhân.

Lão gia là nam nhân, chuyện hậu viện tất nhiên chẳng can dự, còn sau này nàng sống có an ổn hay không phải xem thái độ của vị Tô phu nhân này.

Chỉ thoáng nhìn qua, nàng đã hiểu - nữ nhân kia tâm tính cứng rắn, thủ đoạn không hề tầm thường, một tay nắm cả Tô phủ, hẳn là người thích điều khiển kẻ khác.

Vì vậy, nàng cố tình tỏ ra yếu mềm, chỉ cần Tô phu nhân không sinh lòng chán ghét, nàng sẽ có cơ hội dùng chính mối quan hệ phức tạp nơi phủ này để tìm đường sinh tồn.

Người càng nhu nhược, lại càng dễ khiến kẻ mạnh lơ là phòng bị.

Quả nhiên, Vương bà bà bưng lên hai chén trà thơm ngát.

Dương Chiêu Quân nhận lấy, quỳ xuống dâng trà cho song thân phu quân.

Tô phu nhân nhận chén, nhấp một ngụm, mới từ tốn nói:

“Được rồi, con đứng dậy đi. Từ nay về sau, con là con dâu của Tô gia, phải hầu hạ phu quân cho chu toàn, hiếu kính trưởng bối, giữ đạo làm thê.”

“Vâng, Chiêu Quân xin ghi nhớ lời mẫu thân dạy.”

Nàng cúi đầu đáp, giọng nhỏ nhẹ, thái độ khiêm nhường.

Khi đứng dậy cử chỉ vẫn thanh nhã, đoan trang như nước chảy mây trôi.

Tô phu nhân và Tô lão gia nhìn nhau, đều khẽ gật đầu.

Tuy hôm qua nàng từng làm Tô gia mất mặt trước cửa lớn, nhưng hôm nay hành xử thế này cũng xem như có thể chấp nhận.

Dẫu không tài không sắc, song thắng ở chỗ ngoan hiền, không tranh không giành.

Tô phu nhân liền giơ tay, lần lượt giới thiệu:

“Người mặc váy đỏ là Diêu di nương, sinh mẫu của Đại công tử. Người mặc áo lụa nhạt điểm hoa là Phó di nương, sinh mẫu của Nhị công tử. Người mặc váy gấm lam điểm hoa là La di nương, thân mẫu của Tứ tiểu thư và Ngũ tiểu thư. Còn hai người bên cạnh - váy hồng khói là Tứ tiểu thư, mười sáu tuổi; y phục vàng nhạt là Ngũ tiểu thư, mười lăm tuổi. Hai vị ngồi gần họ là chính thê của Đại công tử và Nhị công tử. Phía sau là các thị thϊếp. Hai công tử sáng nay đã ra ngoài lo việc, con chưa gặp cũng chẳng sao, sau này còn nhiều dịp.”

Phu nhân vừa nói vừa đưa tay chỉ từng người.

Dương Chiêu Quân mỉm cười, đi đến trước từng vị, lễ độ hành lễ.

Diêu di nương hơn ba mươi, vóc dáng đầy đặn, dung nhan diễm lệ song phảng phất mùi phấn son tầm thường.

Phó di nương cũng tầm tuổi ấy, dung mạo thanh nhã, có vài phần khí chất thư hương môn đệ.

La di nương mặt mày ôn hòa, cử chỉ khoan thai, đôi mày liễu cong nhẹ, khí độ đoan nghiêm.

Mấy vị trưởng bối này nàng hành lễ xong, tự nhiên không có gì đáng nói.

Nhưng đến lượt các tẩu tẩu và muội muội, đa phần đều là thứ xuất.

Dương Chiêu Quân biết phu nhân trọng thể diện, đã là chủ mẫu tương lai của Tô phủ, tất nhiên không thể cúi người hành lễ với họ.

Song họ dù sao cũng là vai vế lớn hơn, nếu hoàn toàn phớt lờ cũng chẳng ổn.

Vì thế, nàng khẽ quay đầu, gọi nhỏ:

“Đông Chi, mau mang những vật ta đã chuẩn bị sẵn ra đây.”