Mộ Tri Ý nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ, tám phần là tai họa do gã hắc y nhân ở Thọ An tự mang đến cho nàng rồi!
Nàng không để lộ ra mặt, mỉm cười với hắn: “Bùi Thừa tướng hôm qua chưa về kinh thành sao?”
Hai người đi vào con đường nhỏ trên núi, Bùi Thanh Doãn thuận miệng nói: “Đã xin Bệ hạ nghỉ phép rồi.” Đường núi chật hẹp, hắn đi trước, Mộ Tri Ý đi theo sau.
Vì trận mưa lớn hôm trước, mặt đường có chút trơn trượt. Bùi Thanh Doãn cố ý đi chậm lại, Mộ Tri Ý tuy không thích leo núi nhưng vẫn theo kịp. Nàng tiện tay ngắt một chiếc lá vươn ra đường, hỏi hắn: “Đã bắt được gã hắc y nhân ở chùa Thọ An chưa?”
Bùi Thanh Doãn không tỏ ý kiến, chỉ bình thản nói: “Hắn là gián điệp mà địch quốc cài cắm ở Đại Dận, dính dáng đến hắn là tội lớn thông đồng với địch, phản quốc.”
Mộ Tri Ý: “…”
Hắn có ý gì?
Nàng nhíu mày, tiến lên một bước ngước mắt nhìn Bùi Thanh Doãn. Vẻ mặt hắn vẫn bình thản, gương mặt sáng như gió trong trăng tỏ, ôn hòa từ bi, tựa như đang tốt bụng nhắc nhở nàng.
Bùi Thanh Doãn nghiêng đầu, mắt phượng cụp xuống, Mộ Tri Ý đối mắt với hắn một thoáng.
Rồi lại yếu thế dời mắt đi trước!
Rõ ràng ánh mắt của Bùi Thanh Doãn ôn hòa như vậy, nhưng nàng lại theo bản năng né tránh sau khi đối mắt với hắn, dường như nếu nhìn hắn thêm nữa, chắc chắn sẽ bị hắn nhìn thấu hết.
Mộ Tri Ý có chút phiền não ném chiếc lá trong tay đi, thẳng thắn nói: “Ta không quen hắn. Còn về việc tại sao hắn lại có thái độ như vậy trước mặt ta, thì có quá nhiều khả năng.”
“Hoặc là cố ý làm vậy, hoặc là đang do dự xem bắt cóc ta có đáng hay không.”
Đoạn đường núi đi lên trở nên rộng rãi hơn một chút, Mộ Tri Ý và Bùi Thanh Doãn đi song song, nàng nghiêng đầu nhìn hắn: “Hơn nữa, đêm đó Thọ An tự đèn đuốc sáng trưng, hắn bị dung mạo của bản Quận chúa thu hút, nhất kiến chung tình cũng không phải là không có khả năng.”
Mùa xuân cây cối um tùm, con đường nhỏ trong núi sâu thẳm, dọc đường có thể thấy nhiều loại tre khác nhau, lời nói của Mộ Tri Ý dường như có tiếng vọng nhẹ trong rừng tre.
Vẻ mặt Bùi Thanh Doãn ôn hòa, chỉ nhìn qua mặt mày thì dường như rất tán thành lời nàng nói, còn về việc tán thành khả năng nào, thì không ai biết được.
Đi tiếp vài trượng, hắn giơ tay ra hiệu cho Mộ Tri Ý nhìn dưới chân: “Ở đây có khá nhiều cây đa, rễ cây chằng chịt trên mặt đất, Quận chúa cẩn thận dưới chân.”
Khoảnh khắc hắn giơ tay lên, Mộ Tri Ý ở bên cạnh đã nhìn thấy rất rõ trên mu bàn tay trái của hắn có mấy vết cào nông, đã đóng một lớp vảy máu mỏng.
Vết tích không sâu, nhưng vì da hắn trắng lạnh nên trông càng chói mắt.
Mộ Tri Ý đầu tiên nghĩ đến móng vuốt của động vật, mấy vết cào này hẳn là được tạo ra cùng lúc trên mu bàn tay hắn, trông khá liền mạch, hơn nữa hình dạng này cũng giống móng vuốt sắc của loài chim.
Mộ Tri Ý theo bản năng nghĩ đến con họa mi nhỏ được Bùi Thanh Doãn cẩn thận bôi thuốc, Bùi Thanh Doãn đối xử thân thiết với nó, nó rất có khả năng cào hắn bị thương. Nàng hỏi: “Con họa mi nhỏ kia đâu rồi?”
Bùi Thanh Doãn đã thu tay về, vẻ mặt bình thản, nhàn nhạt nói với Mộ Tri Ý: “Bay đi rồi.”
Mộ Tri Ý lại liếc nhìn tay trái của hắn, không hỏi gì thêm.
Đi dọc theo con đường núi quanh co khúc khuỷu khoảng một khắc, Bùi Thanh Doãn ngước mắt nhìn lêи đỉиɦ núi, nói với Mộ Tri Ý: “Trong nội viện trên đỉnh núi có một vị a thẩm đang ở, thần trí của bà ấy có chút không minh mẫn, sau khi Quận chúa vào trúc viện, nếu bà ấy nói chuyện với Quận chúa, Quận chúa cứ gật đầu đồng ý là được, để tránh bà ấy làm Quận chúa bị thương.”
Mộ Tri Ý: “A thẩm?” Nàng thuận theo ánh mắt của Bùi Thanh Doãn nhìn lêи đỉиɦ núi, đương nhiên, vào mùa xuân cây cối um tùm, nàng chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ tò mò là trong núi này lại có người ở!
Nàng đáp lời Bùi Thanh Doãn: “Được.”
Mặc dù Bùi Thanh Doãn đã cố ý đi chậm lại, nhưng leo núi lâu, Mộ Tri Ý vẫn bị tụt lại một đoạn khá xa. Bùi Thanh Doãn đành phải dừng bước đợi nàng, lúc quay người nhìn xuống.
Tâm trí của Mộ Tri Ý không biết đã bay đi đâu, vừa hay bị một sợi dây leo to dưới chân làm vấp, suýt chút nữa đã “bụp” một tiếng ngã sấp vào thân cây.
Để tránh cho nàng khó xử, Bùi Thanh Doãn chỉ giả vờ như không thấy, quay người lại đợi nàng.
Mộ Tri Ý bị vấp một cái cũng hoàn hồn lại, xách váy đuổi theo Bùi Thanh Doãn. Bùi Thanh Doãn vừa định cất bước đi, giọng của Mộ Tri Ý đã vang lên sau lưng hắn: “Có một chuyện ta muốn mạo muội hỏi một chút.”
Bùi Thanh Doãn: “… Quận chúa cứ hỏi.”
Mộ Tri Ý mím môi, ngước mắt nhìn hắn một cái: “Trong sách không có ghi chép, ta muốn biết huynh không nhận ra được mặt người, vậy còn dung mạo của chim thú thì sao? Trong mắt huynh cũng giống vậy à?”
Bùi Thanh Doãn: “…”
Mày hắn hơi nhíu lại, đáp lời nàng: “Giống nhau.”
Mộ Tri Ý chỉ tò mò, tuyệt đối không có ý chế nhạo hay xem trò cười của hắn, nghe vậy tiếp tục hỏi: “Là giống nhau như thế nào? Là nhìn không rõ hay là trông đều giống hệt nhau?”