Chương 9: Quan Dập là nam nhân à?

“Nơi đó không có triều đình gì, toàn là người giang hồ, sống tự do tiêu dao.”

“Chỉ là cũng chẳng tự do được hẳn, còn có tông môn thế tộc, ai nấy đều có quy củ riêng.”

Từ Ly Lăng thuận miệng tiếp lời, gắp một cái cánh gà bỏ vào bát nàng: “Quan Dập là nam nhân à?”

Oanh Nhiên gật đầu, vừa gặm cánh gà vừa nói tiếp: “Huynh ấy giờ là tu sĩ rồi, lợi hại lắm. Hôm nay còn cưỡi kiếm đưa ta bay. Ta thì chắc hơi sợ độ cao, đứng trên kiếm có hơi hoảng, nhưng cảm giác lạ lắm, phong cảnh thì đẹp tuyệt.”

Nàng kể cho Y nghe những cảnh sắc mình nhớ được: “Đợi khi nào chàng được nghỉ, ta bảo huynh ấy tới đón, để đưa chàng đi một vòng bằng kiếm.”

Từ Ly Lăng đáp: “Không cần.”

Dừng một thoáng, Y hỏi: “Nàng rất thích cưỡi kiếm sao?”

Oanh Nhiên gắp một đũa cải xào, cũng mặn không kém, nhưng nàng không nói ra, chỉ đáp: “Cũng thường thôi, đứng trên kiếm không bám vào được cái gì ta hơi sợ. Nhưng cảnh nhìn từ trên đó xuống thật là đẹp.”

Từ Ly Lăng ngẫm nghĩ, rồi nói: “Sau này khỏi mua xe ngựa nữa, ta tính mua một con phi câu.”

Phi câu là loài ngựa có cánh, người thường cũng cưỡi được, thường dùng để chở đồ cho tu sĩ. Giá thì đắt đến phát sợ.

Nhưng mà, gom góp mãi mới mong đủ mua cái xe ngựa, lấy đâu ra linh thạch mà mua phi câu?

Oanh Nhiên không muốn làm Từ Ly Lăng tự ái, bèn nói khéo: “Thôi bỏ đi, ta cũng đâu phải lúc nào cũng muốn bay. Lúc nào muốn thì gọi Quan Dập là được.”

Từ Ly Lăng nói: “Ta không muốn mỗi khi muội cần gì thì lại nghĩ đến hắn. Y là nam nhân.”

Oanh Nhiên nhìn vào mặt Từ Ly Lăng, vẻ mặt Y bình thản, nàng nhìn một lúc rồi bật cười.

Y thế này mà lại đang nói mấy lời ghen tuông, thật nhìn chẳng ra.

Nàng nói: “Ta đâu phải suốt ngày muốn bay.”

Từ Ly Lăng bảo: “Mua phi câu thì tiện hơn, lại nhanh nữa.”

Oanh Nhiên bặm môi, lẳng lặng nhìn hắn.

Y có nhiều điểm tốt, nhưng cái tính cố chấp, một khi đã quyết thì thật làm người ta bó tay.

Trước đây cũng từng vì vậy mà hai người cãi nhau.

Khi đó nàng bảo Tiểu Hoàng mập quá rồi, bảo Y bớt cho nó ăn thịt. Y bảo ăn vậy không chết được, vẫn cứ cho ăn như cũ. Vài lần như vậy, nàng phát cáu cãi một trận.

Tiểu Hoàng sợ quá chạy mất.

Từ Ly Lăng mặc nàng cãi, cứ ngồi yên chẳng đáp, như thể chuyện chẳng dính gì đến mình làm nàng tức đến phát khóc, Y mới nói: “Mai ta không cho nó ăn nữa.”

Mấy chuyện kiểu này nhiều không đếm xuể.