Chương 8: Lát nữa có quà cho chàng

Ánh hoàng hôn phủ lên khuôn mặt hắn, nhuộm làn da trắng ngọc ấy một chút u ám.

Song trong lòng Oanh Nhiên, Y chưa từng là người u ám.

Tiểu Hoàng rú lên một tiếng sợ hãi, tha theo thịt và xương chưa ăn hết mà bỏ chạy.

Oanh Nhiên đứng thẳng dậy, nàng khẽ ho hai tiếng, dang tay chạy tới: “Hoài Chân!”

Y im lặng nhìn nàng, khi nàng lao vào lòng Y thì đưa tay ôm lấy.

Oanh Nhiên ngẩng đầu, cười nhìn Y: “Chàng đang nấu ăn à? Có cần ta giúp chàng không?”

“Ta đang chuẩn bị gϊếŧ gà. Nàng về nghỉ đi, hôm nay đi mệt rồi.”

Từ Ly Lăng giơ tay vuốt lọn tóc lòa xòa trên trán nàng.

“Vậy ta vào trước. Lát nữa có quà cho chàng.”

Nàng giấu dải buộc tóc, mỉm cười bước vào.

Từ Ly Lăng bắt lấy một con gà rồi quay vào bếp.

Y đứng cạnh cửa sổ bếp, gọi ra xa: “Lại đây.”

Tiểu Hoàng lập tức cụp đuôi chạy đến.

Bàn tay thon dài của Từ Ly Lăng bóp lấy cổ gà, Y không dùng dao mà trực tiếp bẻ gãy rồi xé toạc. Máu đỏ tươi rỉ qua kẽ tay trắng ngần như ngọc.

Y mổ bụng gà, moi ruột gan, ném đầu và nội tạng ra cửa sổ.

Tiểu Hoàng ngoan ngoãn ăn sạch đầu gà, rồi lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời chiều như một lão thú từng trải.

Lại là một ngày yên bình trôi qua.

Nữ chủ nhân hôm nay cũng không phát hiện nó chẳng phải là chó, mà là Tiên Thú Đại Hoang trấn thủ Tiên Mộ.

Còn phu quân của nàng hôm nay cũng lại cho nó ăn thịt của một vị đại tu sĩ Huyền đạo.

***

Trời sẩm tối, sao lấp lánh khắp trời, trăng sáng treo cao.

Cơm nước đã nấu xong, trong nhà đã lên đèn. Tần Oanh Nhiên phụ bưng mấy món ra dọn bàn.

Chỉ có hai người là Oanh Nhiên với Từ Ly Lăng ăn với nhau. Trời thì nóng, đồ ăn cũng khó để lâu. Từ Ly Lăng chỉ nấu món gà mà nàng thích ăn, với thêm một đĩa cải xào nho nhỏ.

Oanh Nhiên ngồi xuống bên bàn, Từ Ly Lăng múc cho nàng một bát canh gà, rồi lại xới cơm cho nàng.

Oanh Nhiên húp một ngụm canh, thuận miệng nói: “Có hơi mặn, nhưng tay nghề chàng càng lúc càng khá lên đấy.”

Rồi nàng vừa ăn vừa kể chuyện hôm nay đi chơi với Quan Dập, nói đủ thứ chuyện.

“Quan Dập nói phủ Túc Kinh phồn hoa hơn hẳn huyện Vân Thủy. Vân Thủy thì giống chốn người thường sinh sống, còn Túc Kinh thì toàn tu sĩ, ngự kiếm phi hành, thuyền mây, đâu đâu cũng thấy.”

“Huynh ấy còn nói, sư phụ huynh ấy bảo Túc Kinh là chốn linh khí dồi dào nhất ở đất Dực Vương châu, giống tiên cảnh nhất. Nhưng bên ngoài Dực Vương châu, có đất Vân châu càng rộng, càng giống cõi tiên hơn.”