Oanh Nhiên vốn không phải kẻ thích rước họa vào thân.
Nghe không nên hỏi, nàng cũng không gặng hỏi nữa, chỉ liếc mắt lườm hắn ta một cái: “Được được, tu sĩ đại nhân thật là lợi hại.”
Quan Dập lại phá lên cười cùng nàng.
“Phải rồi, phu quân của muội tên gì?”
“Từ Ly Lăng, tên tự là Hoài Chân.”
“Từ Ly Lăng…”
Quan Dập xoa cằm, gật đầu: “Ta nhớ rồi.”
Sau bữa ăn, hắn ta cùng nàng dạo phố một vòng, vừa đi vừa trò chuyện về việc tu luyện của hắn ta trong Huyền đạo Nho môn.
Oanh Nhiên chọn một chiếc dải buộc tóc họa tiết tre xanh, định bụng tặng cho Từ Ly Lăng.
Trời đã về chiều, Quan Dập liền ngự kiếm tiễn nàng trở về núi.
Hoàng hôn cưỡi kiếm, cảnh sắc lại là một trời khác biệt.
Dù đứng trên kiếm có chút sợ, nhưng phong cảnh quá đỗi hùng vĩ, khiến lòng người say đắm.
Oanh Nhiên nhìn khắp núi rừng, cố ghi nhớ từng nét. Khi đặt chân xuống đất, nàng vẫy tay chào Quan Dập rồi bước vào nhà.
Từ xa, nàng thấy bếp nhà mình đã bốc khói, là Từ Ly Lăng đã về.
Con chó nàng nuôi đang ăn thịt ở cổng, từ thân hình gầy guộc thuở ban đầu, nay nó đã to lớn như hổ.
Từ Ly Lăng hầu như mỗi ngày đều mang thịt về. Oanh Nhiên từng hỏi tiền đâu mà Y mua được nhiều thịt như vậy.
Hắn chỉ đáp: “Thịt này không ai ăn, ta mang về cho chó.”
Nàng lại hỏi: “Thịt dư thừa à?”
Từ Ly Lăng: “Coi như vậy.”
Sau này Oanh Nhiên từng đến chỗ Y làm kế toán, kế bên quả thật có một cửa hàng thịt rất lớn, bán đủ loại thịt heo bò dê. Nàng chẳng nghi ngờ gì thêm.
Nàng bước đến cổng, gọi: “Tiểu Hoàng.”
Con chó toàn thân đen như mực, chỉ có đầu đuôi điểm một nhúm lông vàng, há miệng kêu hai tiếng. Máu thịt còn vương nơi răng nanh sắc nhọn của nó, trông có phần ghê rợn.
Tiếng nó kêu không giống chó bình thường, mà là một loại gầm gừ thấp trầm gần như thú dữ.
Nhưng với Oanh Nhiên, là chó nhà mình nuôi thì chẳng có gì đáng sợ.
Lợi dụng lúc phu quân chưa ra ngoài, nàng toan lén sờ nó vài cái.
Từ Ly Lăng không thích nàng đυ.ng vào Tiểu Hoàng. Mỗi lần thấy nàng làm vậy, Y chẳng nói gì, nhưng nàng cảm nhận được Y không vui.
Nàng vươn tay về phía Tiểu Hoàng, nhưng nó lại rêи ɾỉ rồi tránh né.
“Tiểu Hoàng, đừng chạy.”
Nàng cười, định dùng cả hai tay bắt lấy nó.
Tiểu Hoàng liền cắm đầu bỏ chạy. Nhưng nó còn chưa kịp trốn xa, một bóng người từ trong bếp đã bước ra.
Là Từ Ly Lăng.
Hắn đứng đó lặng lẽ nhìn nàng và con chó, thần sắc như thường ngày , nam nhân cao ráo, nhã nhặn, như ngọc như tuyết, thoạt nhìn chẳng khác gì thư sinh hiền hậu.