“Chàng ấy nhẫn nại, dịu dàng. Lúc đầu, chàng ấy chẳng biết làm gì cả, không biết nấu ăn, cũng chẳng biết vá áo… Vậy mà sau này vì ta, chàng ấy đã học làm mọi thứ.”
“Dù rằng…” Nàng nhỏ giọng: “Tay nghề chàng ấy cũng chỉ tạm thôi.”
Quan Dập bật cười, Oanh Nhiên cũng cười theo.
Bỗng nhiên dưới đại sảnh, một tiếng "cộc!" vang lên từ bàn vỗ của tiên sinh kể chuyện, khiến Oanh Nhiên giật mình.
Hai người đồng loạt nhìn xuống tầng dưới.
Lão tiên sinh nói lớn:
“Thiên hạ ai chẳng biết, tam giới phân biệt rõ ràng: Hạ giới – nơi phàm nhân và tu sĩ sinh sống; Trung giới – nơi chư vị địa tiên tọa trấn; Thượng giới – nơi thượng tiên và vô cực thiên thần đế ngự trị.”
“Chuyện xưa trong tam giới giữa các tiên thần luôn kể mãi không hết. Nhưng hôm nay, lão phu sẽ kể một truyện mà thiên hạ chỉ mình ta dám kể.”
“Vị nhân vật chính trong truyện có thân thế tôn quý, nhưng… gϊếŧ thân tộc, ăn máu thịt người nhà! Hắn tàn sát Tiên Thành, khiến nơi đó máu đổ thành sông! Các phái trong Huyền môn liên thủ vây diệt hắn, vậy mà không một ai quay về!”
“Hắn huyết tẩy Cửu Trùng Sơn của Khuynh Vũ, đồ sát mười ba châu của Diệu Cảnh! Khiến linh thú Cửu Trùng gần như tuyệt diệt, khiến đệ tử Diệu Cảnh đoạn tuyệt truyền thừa!”
“Hắn gϊếŧ đến độ mây trời Thiên Tiêu đoạn tuyệt, các giới không thông. Hắn gϊếŧ đến nỗi từ đó Huyền Vũ, Diệu Cảnh phải lui về ẩn thế! Hạ giới chẳng còn bóng dáng tiên nhân! Chẳng ai có thể vượt lên Cửu Trùng, chẳng ai có thể phi thăng Thượng Thiên!”
“Cả tam giới này, tiên nhân vì hắn mà quy ẩn. Huyền đạo vì hắn mà suy vi…”
Ánh mắt Quan Dập chợt ngưng đọng, hắn ta bỗng nhiên đứng bật dậy quát lớn:
“Câm miệng! Ngươi dám nhắc đến hắn ở đây là không muốn sống nữa sao?”
Mọi người trong đại sảnh đều bị tiếng quát hù dọa, ngẩng đầu nhìn lên thấy hắn ta mặc quan bào màu vàng đậm của Huyền Nha thì ai nấy đều hoảng hốt tán loạn.
Lão kể chuyện dưới lầu cũng vội vã bỏ chạy.
Oanh Nhiên ngẩn ngơ, không hiểu: “Chuyện gì vậy?”
Quan Dập lắc đầu, thấp giọng nói: “Phàm nhân bây giờ to gan thật, thế mà cũng dám nhắc tới hắn ở đây.”
Không khí dần căng thẳng, Oanh Nhiên khẽ hỏi: “Hắn là ai?”
Quan Dập nhìn quanh, ghé sát lại nàng, thì thầm: “Đừng hỏi. Danh tự của hắn không thể nhắc. Nếu bị đám tín đồ ma đạo cuồng loạn của hắn nghe được thì sẽ mất mạng.”
Rồi Quan Dập lại lắc đầu ra vẻ tự đắc: “Ta cũng phải sau khi bái nhập Huyền Môn mới biết được những điều phàm nhân các người chẳng thể chạm đến.”