Oanh Nhiên khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía xa xăm:
“Lần đầu ta gặp chàng ấy là lúc trời đang mưa to. Chàng ấy ngồi đó mà chẳng che dù, chỉ ngây ngốc ngồi thẫn thờ dưới mưa.”
“Khi ấy ta đang cho chó ăn. Ta gặp con chó ấy lúc đang ra ngoài chơi, lúc đó ta bị một con yêu quái đuổi theo. Sau đó nó đã đuổi con yêu quái đi giúp ta, từ đó ta liền nuôi nó.”
“Ta cho nó ăn ròng rã nửa năm, nó vẫn gầy như que củi. Hôm ấy ta lại đến cho ăn, chàng ấy nhìn con chó rồi đột nhiên cười. Mà kỳ lạ là con chó lại rất sợ chàng ấy. Ta liền che chở nó ra sau lưng rồi hỏi chàng ấy đang cười cái gì.”
“Chàng ấy nói ta cứ thế mà cho nó ăn thì thể nào cũng khiến nó chết đói. Ta bảo chó bình thường vẫn ăn thứ này mà. Chàng ấy lại bảo con này không giống những con chó bình thường kia. Sau đó chàng ấy lấy ra một miếng thịt.”
“Ta nghĩ chắc là phần thịt chàng ấy mua để về ăn. Thế mà chàng ấy lại lấy cho chó ăn, chàng ấy cũng lương thiện thật.”
“Dù con chó sợ chàng ấy, nhưng rõ ràng là nó đói lắm rồi nên ăn rất ngon lành. Chàng ấy mang nhiều thịt ra cho con chó đó ăn quá, ta sợ chàng ấy không còn gì ăn nên khuyên chàng ấy đừng cho nữa. Sau đó chàng ấy không lấy thịt ra nữa.”
“Từ đó cứ mỗi lần ta đến cho chó ăn thì thường thấy chàng ấy. Lần nào chàng ấy cũng mang xương và thịt cho nó ăn, và lần nào trời mưa chàng ấy cũng chẳng mang theo dù, cứ ngồi đó ngẩn người trong mưa.”
Nói đến đây, Oanh Nhiên mím môi cười nhẹ:
“Có một lần ta mang hai cây dù đến rồi đưa một cây cho chàng ấy, bảo chàng ấy cầm mà che về. Rồi dần dà, bọn ta thân nhau hơn.”
Quan Dập trêu chọc mà "Ồ" một tiếng.
Oanh Nhiên lập tức nghiêm mặt: “Nhưng khi ấy ta vẫn chưa thích chàng ấy. Lúc ấy ta chỉ nghĩ chàng ấy là người tốt thôi.”
“Sau đó con chó đó được nuôi béo, phụ thân lại ép ta thành thân, lúc ấy tâm trạng ta rất phiền muộn nên đến dưới gốc cây nơi hay cho chó ăn ngồi tạm. Sau đó chàng ấy đến đó, ta coi chàng ấy là bằng hữu nên kể chuyện bị phụ thân ép cưới với chàng ấy.”
“Sau đó chàng ấy nói chàng ấy có thể giúp ta.”
Quan Dập nhướng mày: “Rồi muội đã thích hắn ta?”
“Lúc đó thì chưa.” Oanh Nhiên phủ nhận, nàng chống cằm cười: “Là sau khi thành thân rồi, chàng ấy đối với ta còn tốt hơn cả mẫu thân.”