Quan Dập bật cười:
“Vậy thì tốt. Ta còn đang tính, nếu mà hắn ta dám bạc đãi muội, ta sẽ đến dạy dỗ hắn ta một trận.”
Oanh Nhiên cười rộ lên, tiếng cười của nàng như hòa tan vào trong gió.
Chẳng mấy chốc, huyện thành Vân Thủy hiện ra.
Kiếm hạ xuống đất, phàm nhân xung quanh vội tránh xa vì chẳng dám lại gần tu sĩ.
Oanh Nhiên trầm trồ: “Cưỡi kiếm nhanh với tiện thật.”
Quan Dập không nói gì.
Nàng lại nói: “Nhưng phu quân ta định mua cho ta một chiếc xe ngựa. Bọn ta đang để dành tiền, ta thấy xe ngựa cũng rất tốt.”
Quan Dập dẫn Oanh Nhiên đến Nhạc Hồng Lâu - quán ăn ngon nhất trong trấn, hắn ta đăm chiêu nói:
“Hay là ta đưa một ít linh thạch cho muội trước nhé? Mỗi tháng ta có đến năm mươi viên linh thạch, một mình ta cũng chẳng tiêu hết.”
Oanh Nhiên lắc đầu, nàng nói nhỏ:
“Nếu thê tử của huynh vay bạc nam nhân khác để mua xe ngựa, huynh có vui không?”
Quan Dập bật cười:
“Muội nghĩ cũng để ý đến suy nghĩ của hắn ta quá nhỉ?”
Oanh Nhiên nhớ tới phu quân thì cười càng tươi:
“Chàng ấy đối với ta rất tốt.”
Hai người vừa nói vừa bước vào Nhạc Hồng Lâu.
Thấy trong đám khách đến có tu sĩ, tiểu nhị vội dẫn họ lên lầu hai - nơi có vị trí tốt.
Tiểu nhị xếp cho bọn họ chỗ sát lan can có màn trúc ngăn cách, chỗ này vừa riêng tư lại nghe được chuyện kể từ dưới lầu.
Quan Dập lên tiếng:
“Muội thật sự thích phu quân mình sao? Ta vừa trở về đã nghe tin muội thành thân mà kinh ngạc đến nỗi không tin nổi. Nhớ khi xưa phụ thân muội ép gả từ năm mười lăm, muội cứ lần lữa kéo dài mãi. Ta còn tưởng muội quyết tâm không thành thân chứ?”
Oanh Nhiên cảm khái nói:
“Sống thế nào thì cũng phải sống, chỉ cần bản thân sống vui vẻ thì sống thế nào mà chẳng được? Ta không muốn thành thân chỉ là vì chưa gặp người hợp ý thôi. Nếu cả đời chẳng gặp được người như thế thì ta thà sống một mình.”
Đúng lúc này, tiểu nhị đưa thực đơn tới.
Quan Dập nhường Oanh Nhiên chọn món.
Nàng cũng không khách khí, nàng vừa xem vừa nói:
“Nhưng không ngờ lúc ta ra sau vườn cho chó ăn lại gặp được phu quân của ta.”
Nàng chọn ba món mặn và một món canh.
“Hiếm khi ta mời, sao muội không chọn thêm vài món? Sau này muội chưa chắc đã có cơ hội được ta mời nữa đâu.”
Quan Dập trêu chọc nàng rồi lại hỏi: “Sau đó thì sao? Muội phải lòng hắn ta từ cái nhìn đầu tiên à?”
Hắn ta cũng chọn thêm hai món, tiểu nhị cúi đầu rời đi, trước khi đi tiểu nhị còn hạ rèm trúc xuống.