Chương 36: Ta đến để nghe ngươi kể chuyện

Hoàng hôn.

Oanh Nhiên đang nằm ngủ trên ghế dài trong sân chờ Từ Ly Lăng về nhà, chợt nghe có tiếng gọi nàng.

[Chủ nhân.]

Nàng giật mình bật dậy, đảo mắt nhìn quanh.

[Chủ nhân.]

Oanh Nhiên nghe tiếng đó đang tiến lại gần, lại nhìn quanh, thấy một con mèo hoa nhỏ từ trên mái nhà tranh nhảy xuống, đi về phía nàng.

Miệng mèo con mấp máy gọi nàng: [Chủ nhân.]

Là hệ thống.

Mèo con thật sự đáng yêu, trông chỉ mới hơn một tháng tuổi.

Oanh Nhiên ngồi xổm xuống xoa đầu hệ thống, nó quả đúng như mèo thật, cọ cọ cái đầu nhỏ vào tay nàng.

Oanh Nhiên: "Lại có chuyện gì sao?"

Nàng phải nhanh chóng đuổi con mèo này đi, nếu không Hoài Chân quay về, nàng chẳng biết giải thích thế nào.

Hệ thống không vui: [Hiện tại ta vẫn chưa biết làm sao thuyết phục cô, nhưng ta đã nghĩ xong rồi…]

Nó nói được nửa câu thì đột ngột lao về phía cổng sân.

Oanh Nhiên nghe theo âm thanh nhìn lại, thấy Tiểu Hoàng đang trốn sau cánh cổng gỗ lén lút.

Hệ thống nhảy lên, vung móng vuốt tát lên đầu Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng gầm nhẹ một tiếng né tránh.

Trên móng vuốt lại phát ra dòng điện, Tiểu Hoàng bị điện giật, toàn thân nó cứng đờ, ngã vật xuống.

Oanh Nhiên biết Tiểu Hoàng sẽ không sao, nhưng không thể cứ bị giật điện hoài như vậy: "Cậu đừng đánh Tiểu Hoàng nhà ta nữa."

[Ta ghét chó, hơn nữa con chó ngốc này đang nghe lén chúng ta nói chuyện.]

Hệ thống đứng trên đầu Tiểu Hoàng, tiếp tục chủ đề vừa nãy: [Ta nghĩ rồi, cô là chủ nhân của ta, dù tạm thời chưa liên kết, ta cũng phải bảo vệ an toàn cho cô. Cho nên, ta sẽ ở lại.]

Oanh Nhiên: "Gì cơ?"

Hệ thống dùng móng đạp lên mặt Tiểu Hoàng, khiến nó đang mê man bị đạp đến méo miệng lệch mắt, bộ dạng đầy tự tin.

[Đuổi con chó ngốc này đi, nuôi ta đi.]

Oanh Nhiên thở dài bất lực: "Cậu đừng làm loạn nữa, nếu không có chuyện gì khác thì mau đi đi. Phu quân ta sắp đi làm về rồi."

***

Hoàng hôn, trong một căn nhà tranh hẻo lánh giữa núi rừng.

Một nam nhân trẻ tuổi tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, đang khoác một lớp da người lên người. Gương mặt vốn cường tráng tuấn tú, trong chớp mắt đã biến thành một lão nhân.

Đó chính là người kể chuyện ở tửu lâu Duyệt Hồng.

Hắn mặc vào áo dài của người kể chuyện, chuẩn bị lên tửu lâu làm việc. Đột nhiên nghe có tiếng gõ cửa.

Hắn lộ vẻ nghi hoặc, ra mở cửa.

Ngoài cửa là một thanh niên mặc áo dài xanh.

Chính là Từ Ly Lăng.

Hắn ngạc nhiên: "Là ngươi. Sao lại tìm được chỗ này?"

Hắn rất có ấn tượng với Từ Ly Lăng.

Chính là nam nhân hôm qua hắn gặp khi kể chuyện ở tửu lâu Duyệt Hồng, cũng là phàm nhân khiến hắn cảm thấy có ma tính sâu nhất từ trước tới nay.

Nếu không bị thê tử cản trở, hôm qua người này đã nghe hắn truyền đạo rồi.

Từ Ly Lăng bình thản nói: "Ta đến để nghe ngươi kể chuyện."

Thương Thừa kể chuyện là để truyền Ma đạo.