Chương 35: Từ Ly Lăng xoa lưng nàng, cùng nàng chìm vào giấc ngủ

Khách kia lấy ra hai mảnh linh thạch bằng móng tay đưa cho ông lão, giọng vẫn khó nghe: "Chuyện của người đó, ai dám nghe? Ai cũng biết nhắc đến hắn là sẽ chết."

"Ta thấy người ông gặp không phải huyền tu gì mà là ma tu. Trừ ma ra, chẳng ai lại cố tình đi tìm hiểu chuyện của hắn. Ta khuyên ông, thà đi ăn mày kiếm chút linh thạch mua truyện mới, còn hơn kể mấy chuyện đó."

Ông lão cầm linh thạch cảm tạ, đưa cho khách kia một vật gì đó. Quay người, ánh mắt chạm vào Oanh Nhiên, liền bước đến chỗ nàng.

Tuy Oanh Nhiên không giàu có, nhưng cũng không đến mức nghèo khổ.

Ông cụ vừa tới, chưa kịp mở miệng, nàng đã lấy ra hai mảnh linh thạch đưa cho lão: "Lão trượng, chuyện thì ông không cần kể đâu, xin hãy nhận lấy."

Ông cụ cảm ơn, ánh mắt lướt qua hai người Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng, rồi dừng lại trên người Từ Ly Lăng, thử dò hỏi: "Hai người thật sự không muốn nghe sao?"

Từ ánh mắt Từ Ly Lăng ông ta nhận ra cảm xúc kỳ quái giao hòa giữa hờ hững và hứng thú.

Người người đều không dám nhắc đến vị kia, càng không dám sinh lòng hứng thú. Vậy mà vị lang quân này lại có thái độ phản nghịch như thế.

Người như vậy... là người mang ma tính bẩm sinh.

Từ Ly Lăng: "Ta lại muốn nghe một chút."

Quả nhiên. Ông cụ thầm nghĩ.

Đang định mở miệng, Oanh Nhiên đã ngăn lại, nhỏ giọng nói với Từ Ly Lăng: "Quan Dập từng nói với ta, chuyện này không thể nghe. Tín đồ của kẻ đó toàn là đồ điên, cuồng ma. Ai nhắc đến hắn vài câu, đều bị gϊếŧ cả."

Từ Ly Lăng "ồ" một tiếng, giọng điệu thản nhiên: "Đáng sợ vậy à, vậy thôi."

Oanh Nhiên vỗ tay Y như trấn an, nàng nói với ông cụ: "Lão trượng, mời đi chỗ khác, bọn ta không nghe."

Ánh mắt ông cụ thoáng hiện chút âm u, ông thở dài, lấy từ ngực ra hai viên đá nhỏ bằng móng tay, như tinh thạch tím: "Không nghe thì thôi. Cô nương, cô là người tốt, hai viên đá này là ta nhặt được bên bờ sông gần nhà, không đáng tiền nhưng rất đẹp. Ta tặng cô và lang quân nhà cô, làm đồ trang trí hay trang sức đều được."

Oanh Nhiên thấy lão cũng là người đọc sách, có tự trọng không muốn xin không, bèn nhận lấy viên đá rồi cảm ơn ông.

Ông cụ cầm linh thạch, đi đến bàn tiếp theo.

Oanh Nhiên cầm lấy viên tinh thạch tím xem một hồi rồi nói với Từ Ly Lăng: "Quả thật rất đẹp, sau này có thể làm thành hai cây trâm, chàng một cái, ta một cái."

Từ Ly Lăng lấy viên đá từ tay nàng, cất đi: "Để ta giữ."

"Được."

Oanh Nhiên không bận tâm, tiếp tục khoác tay Y nghe kể chuyện.

Đợi tiểu nhị mang đồ ăn lên, ăn cơm xong. Nàng cùng Từ Ly Lăng dạo phố, mua ít nhu yếu phẩm như gạo, bột mì, dầu, rồi vòng về cổng sau Thư viện Xuân Thiềm, dắt Phi Câu về nhà.

Vẫn là một ngày yên ổn như thường lệ.

Trước khi ngủ, Oanh Nhiên ôm lấy Từ Ly Lăng, dụi dụi vào Y.

Từ Ly Lăng xoa lưng nàng, cùng nàng chìm vào giấc ngủ.