Chương 34: Nếu nàng dựa vào người ta, phụ thân chắc chắn sẽ mắng nàng

"Linh tuyến xoay không nhiều vòng, nhưng chẳng phải ta và chàng vẫn sống bình yên đó sao..."

Nàng vừa nói vừa an ủi Y, đó vốn là lý do nàng muốn đưa Y rời đi sớm.

Từ Ly Lăng: "Ừm."

Oanh Nhiên ngừng lời, nhận ra sự qua loa trong câu trả lời của Y. Quan sát nét mặt Y một lát, nàng cảm thấy có lẽ Y cũng không để tâm chuyện đó như nàng nghĩ.

Nàng tựa vào người Y hỏi: "Khi nãy sao chàng không để ta dựa vào?"

Từ Ly Lăng: "Nếu nàng dựa vào người ta, phụ thân chắc chắn sẽ mắng nàng."

Dù sao thì đó cũng là phụ thân nàng, làm sao Y có thể đá ông ấy một cước.

Oanh Nhiên nhìn Y một lát, hiểu được ý Y nàng khẽ cười, thì ra là vậy, là nàng nghĩ nhiều rồi.

Nàng khoác tay Từ Ly Lăng rời khỏi thư viện Xuân Thiềm, ra đến phố lớn thì đi bên nhau một cách giữ lễ.

Từ Ly Lăng không hỏi nàng muốn đi đâu.

Dù sao thì nàng đi đâu, Y cũng sẽ theo đó.

Hiếm khi có dịp cùng Y tới huyện Vân Thủy, Oanh Nhiên quyết định xa xỉ một phen, dẫn Y đến tửu lâu Duyệt Hồng.

Họ không đủ tiền lên lầu hai nên tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống, gọi tiểu nhị đến đặt hai món, một món gà hầm xì dầu đặc sản của Duyệt Hồng, một món rau xào theo mùa.

Người thường như họ vào tửu lâu, có người còn chỉ gọi một đĩa thức ăn nhỏ ăn kèm cơm trắng, nhưng tiểu nhị vẫn tiếp đón niềm nở: "Được ạ, hai vị chờ chút, bên kia có thuyết thư tiên sinh đang kể chuyện, hai vị có thể nghe để gϊếŧ thời gian."

Oanh Nhiên đồng ý, nói với Từ Ly Lăng: "Lần trước ta cùng Quan Dập cũng đến đây ăn, đồ ăn ở đây rất ngon."

Từ Ly Lăng lại chỉ "ừm" một tiếng.

Hễ nàng nhắc đến Quan Dập, Y lại như vậy.

Nếu là vì Quan Dập nói gì về nàng, nàng nhất định sẽ như lần trước cãi nhau với Y. Y lười tranh cãi với nàng, nên vào tai trái ra tai phải, đối phó qua loa.

Nhưng Oanh Nhiên không nhận ra chỉ nghĩ Y mệt, liền khoác tay Y kéo cùng nghe kể chuyện.

Hôm nay thuyết thư tiên sinh kể chuyện Huyền sai phá án.

Nhưng Oanh Nhiên để ý thấy, có một ông lão mặc áo nho xám, cứ đi vòng quanh từng bàn, nói gì đó với khách.

Người đó chính là ông lão Oanh Nhiên từng thấy lúc đi với Quan Dập lần trước.

Ông lão đi tới bàn cạnh Oanh Nhiên, đến gần thì nàng nghe được lời lão nói.

"Ta có một câu chuyện, ngươi dám nghe không?"

Mặt vị khách kia khẽ biến sắc: "Đi đi đi, ông đúng là chán sống rồi, chuyện gì cũng dám nói."

Ông lão mặt mày khổ sở: "Câu chuyện này là một huyền tu kể cho ta, ta đã bỏ ra một số linh thạch lớn để đổi lấy. Ta phải kiếm lại chút linh thạch chứ."