Chương 32: Người thường chí ít cũng khiến linh tuyến xoay ba vòng

Từ Ly Lăng hành lễ: "Tạ ơn Đậu đại nhân. Nhưng nói lúc này vẫn còn quá sớm."

Quan Dập và Tần Hoán ngừng cười, cả hai khẽ nhíu mày.

Từ Ly Lăng như thế có phần không biết điều, họ sợ Y đắc tội với Đậu Minh.

Nhưng Đậu Minh vẫn hào sảng: "Cậu nói đúng, thanh niên làm việc thận trọng là chuyện tốt. Quan Dập, con nên học hỏi hắn nhiều vào, đừng cứ gặp việc là xúc động, không suy xét kỹ."

Đậu Minh lấy một chiếc la bàn vuông bằng kim loại từ túi nhỏ bên người ra. Cái túi ấy chỉ to bằng nửa bàn tay, vậy mà chiếc la bàn lại lớn bằng hai bàn tay.

Oanh Nhiên thấy lạ, thầm nghĩ đó hẳn là túi trữ vật trong truyền thuyết rồi.

Nàng từng đọc tiểu thuyết, túi trữ vật là vật dụng tiêu chuẩn của nam chính trong truyện tiên hiệp, nhưng kể từ khi xuyên tới đây, đây là lần đầu tiên nàng tận mắt nhìn thấy.

"Đây là Mịch Linh Hài dùng để đo linh căn, để ta đo sơ qua giúp cậu trước. Nếu cậu thật sự có thiên phú tu đạo, đến khi nhập học viện Huyền Đạo của quan phủ, họ sẽ kiểm tra kỹ càng, xem cậu hợp với môn phái nào."

Đậu Minh vận linh lực trong lòng bàn tay, một dải sáng như những vì sao nâu vụn chậm rãi rơi xuống Mị Linh Hài.

Trên Mịch Linh Hài hiện lên ánh sáng lam nhạt, phù văn khắc trên đó chuyển động như nhật nguyệt luân phiên.

Sau đó một sợi linh tuyến bay ra, bay quanh toàn thân Từ Ly Lăng.

Từ Ly Lăng đứng yên bất động, chăm chú nhìn Mịch Linh Hài.

Linh tuyến xoay quanh Y một vòng, la bàn đột ngột tối lại.

Tần Hoán vẫn đầy mong đợi. Sắc mặt Quan Dập thì hiện lên vẻ thất vọng.

Đậu Minh lẩm bẩm: "Sao lại có thể..."

Ông lại thử lần nữa. Lần này, linh tuyến còn chưa xoay được một vòng, la bàn đã tắt.

Đậu Minh nhíu mày, chăm chú nhìn Từ Ly Lăng: "Lạ thật, lạ thật."

"Người tu đạo, linh căn có thể vô thức hấp thụ linh khí trời đất để bồi dưỡng bản thân. Người có kinh nghiệm, chỉ cần nhìn là biết được đối phương có căn cốt tu luyện hay không."

"Ta tu đạo gần hai trăm năm, những năm qua đã kiểm tra cho không dưới tám trăm người, chưa từng nhìn nhầm. Từ Ly Lăng, cậu…”

Đậu Minh chỉ Y: "Căn cốt của cậu, thoạt nhìn suýt nữa khiến ta tưởng là linh căn Tịnh Linh. Nhưng thực tế... linh căn của cậu còn tắc nghẽn hơn cả người thường, hoàn toàn không thông."

"Người thường chí ít cũng khiến linh tuyến xoay ba vòng, còn cậu…”

Đậu Minh lắc đầu, thất vọng ngồi xuống uống trà, ông không nói thêm gì nữa.

Tần Hoán cũng không còn cười, ngồi xuống tiếp tục trò chuyện với Đậu Minh, không nói thêm với Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng.