Đó là giọng của Quan Dập.
"Huyện ta xưa nay vốn đã thái bình. Nhưng bắt đầu từ hai năm trước, yêu ma lại càng hiếm khi xuất hiện. Hai năm nay, ngoài chuyện của Mã Trì mấy ngày trước, chưa từng có ai gặp rắc rối vì yêu ma."
Giọng Tần Hoán mang theo vài phần tự đắc.
Một giọng trung niên lạ cười lớn: "Vậy thì…"
Bỗng nhiên, tiếng cười ngưng bặt, nghiêm giọng: "Không đúng. Dù có thái bình đến mấy, cũng không thể hai năm liền không có yêu ma quấy phá. Trừ phi… nơi này đã có chuyện lớn mà chưa bị phát hiện, khiến yêu ma đều sợ hãi điều gì đó, không dám lộ diện."
Không khí lập tức trở nên nặng nề.
Oanh Nhiên nghe vậy có chút sợ hãi, liền nép sát vào Từ Ly Lăng hơn.
Từ Ly Lăng nắm tay nàng, nhẹ nhàng siết lấy để an ủi, rồi cùng nàng bước vào phòng khách.
Vừa vào cửa, Oanh Nhiên gọi: "Cha."
Từ Ly Lăng hành lễ.
Sắc mặt Tần Hoán trở nên nghiêm nghị, gật đầu với Oanh Nhiên, lại hướng về Từ Ly Lăng nở nụ cười ôn hòa hơn đôi chút.
Ông giới thiệu với vị trung niên xa lạ trong phòng: "Đậu đại nhân, đây là tiểu nữ Oanh Nhiên. Vị này là cô gia nhà ta Từ Ly Lăng, cũng là người đọc sách."
Rồi ông nghiêm giọng nói với Oanh Nhiên: "Vị này là Đậu Minh đại nhân đến từ Huyền bộ của Túc Kinh, con còn không mau hành lễ."
Oanh Nhiên lập tức cúi người hành lễ.
Đậu Minh vận áo bào thêu cửu thú, dáng vẻ uy nghiêm đường hoàng, khẽ gật đầu đáp lễ. Từ lúc Từ Ly Lăng bước vào ánh mắt ông đã không rời khỏi Y, đầy vẻ dò xét sâu sắc.
"Vị... Từ Ly Lăng này? Chỉ là người thường sao?"
Đậu Minh đứng dậy, đi vòng quanh Từ Ly Lăng đánh giá: “Phàm nhân, sẽ không có cốt tướng như thế này."
Ông quay sang Tần Hoán cười sang sảng: "Theo ta thấy, cô gia nhà ông e là có thiên phú tu đạo phi phàm đó!"
Bầu không khí căng thẳng lập tức bị niềm vui bất ngờ thay thế.
Tần Hoán vẫn giữ vẻ nghiêm trang của nho sĩ, nhưng ánh mắt đã sáng lên: "Thật sao?"
Quan Dập phụ họa: "Lúc con tới Túc Kinh đều được Đậu đại nhân dẫn dắt. Ngài ấy coi như nửa vị ân sư của con, lời ngài ấy nói tuyệt đối không sai."
Quan Dập quay sang Oanh Nhiên mỉm cười: "Oanh Oanh, muội có phúc rồi."
Oanh Nhiên cũng mỉm cười, vui thay cho Từ Ly Lăng.
Nàng không mong cầu những ngày tháng phi thường, nhưng nếu Từ Ly Lăng có thể tu đạo, sau này kiếm được nhiều linh thạch hơn, lúc ra ngoài làm việc cũng có thể tự bảo vệ bản thân thì cuộc sống tương lai của họ sẽ tốt hơn.
Tần Hoán nói với Từ Ly Lăng: "Còn không mau tạ ơn Đậu đại nhân? Ngài ấy chính là Bá Nhạc của con."