Chương 30: Về nhà

Từ nhỏ, Tần Hoán đã nghiêm khắc với Oanh Nhiên, ông ép nàng không được ra khỏi cửa lớn, không bước vào cửa nhỏ.

Về sau không quản nổi Oanh Nhiên nữa, đánh mắng cũng vô dụng, ông đành buông tay để mặc nàng. Nhưng lại bắt nàng học thơ, tập viết chữ, học lễ nghi, hễ học sai là đánh, học không giỏi cũng đánh.

Họ vốn chỉ là người dân bình thường, cần gì phải khắt khe như vậy?

Nhà khác cũng không như vậy. Chỉ có Tần Hoán luôn nói mình là người đọc sách, con gái thư sinh thì càng phải có lễ giáo.

Oanh Nhiên bề ngoài dịu ngoan, kỳ thực lại là người có chính kiến, nàng rất cứng đầu.

Nàng không cố tình chống đối cha mình, nhưng việc gì nàng không muốn làm thì dù ông có đánh chết nàng cũng không làm.

Tần Hoán trong lòng vẫn yêu thương con gái, không nỡ thật sự làm nàng bị thương, chỉ đành tiếp tục chiều theo. Nhưng để mặc hoàn toàn, ông lại không cam tâm.

Hai cha con từ nhỏ đến lớn cứ như kẻ thù, đấu đá không ngừng, Hứa Thu Quế yêu con gái nhưng cũng yêu phu quân, bà chỉ đành đứng giữa làm người hòa giải.

Nghĩ đến những chuyện đã qua, Hứa Thu Quế khẽ thở dài. Khó lắm Oanh Nhiên mới về, bà không muốn lộ vẻ mặt buồn bã nữa.

Bà mỉm cười: "Hôm nay Quan Dập tới thăm cha con, còn dẫn theo khách quý. Cha con đang tiếp đãi trong phòng."

Nói xong, bà quay sang Từ Ly Lăng: "Con cũng vào đó đi, giúp cha con tiếp khách."

Từ Ly Lăng liếc nhìn Oanh Nhiên rồi đáp lời.

Hứa Thu Quế kéo tay Oanh Nhiên: "Không còn sớm nữa, chúng ta vào bếp giúp một tay nào."

Vừa dứt lời, Từ Ly Lăng đã quay lại: "Nàng đi cùng ta."

Y kéo Oanh Nhiên rời đi ngay.

Oanh Nhiên đưa mắt ra hiệu cho Y, trong mắt tràn đầy ý cười.

Y nghe thấy nương bảo nàng vào bếp nên mới quay lại kéo nàng đi.

Hứa Thu Quế đứng ngẩn ra tại chỗ, một lúc sau chỉ biết dở khóc dở cười: "Thằng bé này..."

Oanh Nhiên quay đầu lại bảo Hứa Thu Quế: "Nương, người cũng nghỉ ngơi đi. Nhà ta đã thuê đầu bếp rồi, sao nương còn để bản thân vất vả?"

Hứa Thu Quế không nói gì.

Bình thường thật ra bà cũng không xuống bếp, nhưng vì biết tài nấu ăn của con gái không khá lắm, nên muốn để Oanh Nhiên học hỏi chút ít từ đầu bếp.

Nhưng con rể đã có thái độ như thế, bà cũng chẳng tiện nói thêm.

Trong lòng bà cảm khái, Oanh Nhiên đúng là đã chọn được một phu quân tốt.

Bên này, Từ Ly Lăng kéo Oanh Nhiên tới khách phòng.

Trong phòng vang lên tiếng cười nói không ngớt.

"Huyện Vân Thủy của chúng ta quản lý đâu ra đấy, nơi này vốn rất yên bình. Từ lúc ta tới đây nhậm chức đến giờ, chưa từng gặp yêu ma quỷ quái gì cả."