Oanh Nhiên mang theo một chiếc túi vải nhỏ rồi cài lên tóc chiếc trâm tre hoa đào mà phu quân mới làm tặng, sau đó nàng ra khỏi nhà.
Khi đến bờ hồ như đã hẹn với bằng hữu, nàng đợi chốc lát thì thấy có một người cưỡi kiếm bay tới.
Người đó tuổi tác ngang nàng, tên là Quan Dập.
Trước kia hắn ta từng học trong lớp của phụ thân nàng, nhưng vì không đồng tình với giáo lý cổ hủ của phụ thân nàng nên hắn ta đã trở thành bằng hữu với Oanh Nhiên.
Ba năm trước, hắn ta được phát hiện có linh căn nên được đưa về đô thành Túc Kinh ở châu đô của Ý Vương để học đạo.
Vài hôm trước hắn ta mới trở về, hiện giờ hắn ta là một huyền sai thuộc huyền nha của huyện Vân Thủy.
“Oanh Oanh.”
Quan Dập đáp kiếm xuống trước mặt Oanh Nhiên, hắn ta làm ra vẻ phong lưu mà nâng tay chỉnh lại nón quan màu vàng của mình rồi đưa mắt nhìn quanh một vòng, hắn ta cười hỏi:
“Phu quân muội sao không đến đưa muội thế? Nghe mẫu thân muội kể, hắn ta là người có vẻ ngoài rất đẹp, là một nam tử có dung mạo ngàn năm khó gặp.”
Oanh Nhiên bật cười: “Huynh cứ nghe mẫu thân ta thổi phồng đi, mẫu thân ta thế nào chẳng lẽ huynh không biết? Chuyện qua miệng mẫu thân ta thì đen cũng khen thành trắng được.”
Nhưng mà dung mạo của phu quân nàng quả thật rất tuấn tú!
Nàng thoáng nhớ lại đêm qua, nàng nằm cạnh hắn, tay nàng mơn trớn miêu tả gương mặt của Y trong bóng tối.
Đã thành thân hai năm, vậy mà mỗi khi nhìn hắn, đôi lúc nàng vẫn ngẩn ngơ: “Sao trên đời lại có người phàm mà đẹp thế này!”
Quan Dập thi triển pháp thuật khiến kiếm dài ra rồi ngoắc tay bảo với nàng:
“Lên đi. Phụ thân muội nói hắn ta chỉ là một thư sinh có học vấn rất tốt, nhưng tiếc là lại phàm nhân. hắn ta không tham gia khoa cử mà triều đình thiết lập cho người thường thì giờ hắn ta đang làm gì?”
Oanh Nhiên bước lên kiếm, tay nàng bám lấy áo hắn ta: “Làm tiên sinh giữ sổ sách ở trấn Kim Thủy.”
“Thu nhập ra sao?”
Lời hắn ta vừa dứt, kiếm đã bay lên.
Oanh Nhiên bất thình lình bị đưa lên cao, tim nàng như treo lơ lửng.
Qua một lúc, sau khi quen dần cảm giác bị gió cuốn quanh, nàng mới ngắm nhìn cảnh sắc bên dưới rồi nói: “Tạm ổn, một tháng năm viên linh thạch.”
Quan Dập gật đầu: “Với phàm nhân mà nói thì năm viên cũng coi là đủ dùng.”
Oanh Nhiên cười: “Ừm, phần nhiều của năm viên ấy là để ta tiêu. Nếu ta không mua cho chàng ấy y phục, chàng ấy cứ mặc đi mặc lại hai bộ y phục cũ rích suốt nửa năm cũng không biết mua bộ mới.”