Chiều tối Từ Ly Lăng trở về, nàng ôm lấy Y nói muốn ăn món ngon. Sau đó tươi cười rạng rỡ cùng Y vào bếp.
Từ Ly Lăng nhóm lửa nấu cơm trong bếp, nàng thì rửa cải dầu bên cạnh phụ giúp Y.
Sân nhỏ giữa núi rừng thanh bình, làn khói bếp lượn lờ tỏa ra, cùng với tiếng nói cười thỉnh thoảng của Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng.
Đã vào đầu hè nên thời tiết khá oi bức.
Ăn cơm xong, vì tắm xong vẫn thấy nóng nên Oanh Nhiên cùng Từ Ly Lăng ra nằm trên ghế trúc trong sân hóng mát.
Nàng nép trong lòng Từ Ly Lăng, Y một tay ôm nàng, một tay phe phẩy quạt cho nàng.
Sao sáng trăng thanh, đêm trong vắt gió mát từng cơn.
Khung cảnh và tâm trạng hòa hợp, chẳng khác nào tiểu thần tiên nhàn rỗi không lo chuyện thế gian.
Tết Đoan Ngọ sắp đến.
Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng cùng nhau gói bánh ú, mang theo ít nhiều đến thăm phụ mẫu nàng.
Cha nàng rất tán thưởng Từ Ly Lăng. Trước mặt cha nàng Từ Ly Lăng tỏ ra đoan chính, tự giữ mình lại có dung mạo tuấn tú, rất hợp hình tượng nho sĩ trong lòng cha nàng.
Nhưng thực ra, Từ Ly Lăng không thích cha nàng mấy.
Trước khi thành thân, lần đầu Y theo nàng đến gặp phụ thân, hai người chuyện trò khá hợp ý.
Nhưng vừa ra khỏi cửa, Từ Ly Lăng đã thẳng thắn nói: "Nếu thành thân rồi, ta không muốn lui tới nhiều với ông ấy."
Oanh Nhiên không hiểu: "Tại sao? Hai người nói chuyện rất hợp, ta còn tưởng hai người có chung sở thích."
Từ Ly Lăng: "Ông ấy nói nhiều quá."
Oanh Nhiên bật cười, càng chắc chắn lựa chọn của mình là đúng, nàng khẽ mắng: "Chàng nói thế không được lễ phép cho lắm."
Chỉ là nàng không biết, lời này đã là cách nói uyển chuyển của Từ Ly Lăng rồi.
Có thể trò chuyện là vì Y bằng lòng nhẫn nhịn.
Nếu không phải người đó là cha nàng, Y đã chẳng buồn nói một câu, mà sẽ đá cho một cước đuổi đi, sống chết mặc kệ.
Trở lại hôm nay, Oanh Nhiên cùng Từ Ly Lăng mang theo đồ đạc đến Thư viện Xuân Thiềm.
Tiểu đồng trong thư viện ra mở cửa, hướng vào nội viện gọi lớn: "Tiểu thư và cô gia về rồi."
Theo thường lệ, cha của Oanh Nhiên là Tần Hoán sẽ ra đón hai người. Nhưng hôm nay người ra đón lại là mẫu thân của nàng - Hứa Thu Quế.
Từ Ly Lăng hành lễ, Oanh Nhiên gọi một tiếng "nương".
Hứa Thu Quế nhận đồ đưa cho tiểu đồng, nhiệt tình nói: "Đến chơi thôi mà, còn mang theo nhiều đồ thế làm gì."
Oanh Nhiên đáp: "Chẳng phải sắp đến lễ Đoan Ngọ sao. Chúng con nghĩ đến hôm đó sẽ có nhiều học trò đến thăm hỏi, cha chắc chắn rất bận, nên hôm đó sẽ không tới nữa."
Trên mặt Hứa Thu Quế thoáng hiện vẻ thất vọng, lẫn lộn nhiều cảm xúc, bà thở dài: "Cha con đọc sách đến hồ đồ rồi, vốn là người như vậy, con..."
Bà cuối cùng vẫn không nói thêm gì, cũng hiểu vì sao Oanh Nhiên không thân thiết với Tần Hoán.