Hệ thống buồn bã: [Vậy còn ta thì sao? Ta cũng chỉ có mình cô là chủ nhân, ta biết phải làm sao đây?]
Oanh Nhiên hỏi: [Nếu cậu không cùng ta hoàn thành nhiệm vụ, sẽ bị trừng phạt gì sao?]
Hệ thống trầm mặc chốc lát, rồi lắc đầu.
Thật ra là có, nhưng nó biết nếu nó nói có nàng chắc chắn sẽ thấy khó xử.
Oanh Nhiên xoa đầu nó: "Vậy cậu có thể thử đi tìm thần tiên để làm nhiệm vụ mà, thế giới này thật sự có thần tiên đấy."
Hệ thống lẩm bẩm: [Ban đầu thân phận mà thế giới này sắp xếp cho người làm nhiệm vụ là Thần Nữ Diệu Cảnh, nếu cô chịu liên kết với ta, cũng có thể làm Thần Nữ.]
Đôi mắt nó sáng bừng lên, dụ dỗ Oanh Nhiên: [Cô không muốn trải nghiệm cảm giác làm thần tiên sao? Đó chính là Thần Nữ tối cao của Diệu Cảnh! Vừa xinh đẹp vừa cường đại lại trường sinh bất lão.]
Oanh Nhiên suy nghĩ một hồi: "Nếu thân phận được sắp xếp cho người làm nhiệm vụ cường đại đến thế, mà thế giới này vẫn đang đối mặt với nguy cơ diệt thế, chẳng phải chứng tỏ nhiệm vụ rất đáng sợ sao?"
Hệ thống: "Chắc là không đâu."
Thật ra nó cũng không rõ nhiệm vụ của thế giới này là gì.
Bởi vì năng lượng của thế giới này rất cao, tốc độ tiếp nhận nhiệm vụ của nó cực kỳ chậm. Mãi đến năm nay, giao diện nhiệm vụ mới bắt đầu dần hiện ra, vì vậy bây giờ nó mới tìm được chủ nhân.
Hơn nữa không hiểu vì sao, đến giờ nó vẫn chưa tìm thấy chỉ dẫn nhiệm vụ.
Theo lý mà nói đây là lần đầu nó làm nhiệm vụ thì đi đến đâu cũng phải có chỉ dẫn mới đúng.
Lòng hệ thống cũng bắt đầu cảm thấy bất an.
Oanh Nhiên: "Dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không làm nhiệm vụ. Mong cậu đừng đến quấy rầy ta nữa."
Nếu bị người khác nhìn thấy, nàng thật sự chẳng biết phải giải thích thế nào.
Oanh Nhiên đứng dậy, dỗ dành nó như trẻ con: "Được rồi, mau rời khỏi thân thể Tiểu Hoàng đi."
"Ta..."
Hệ thống còn muốn khuyên tiếp, nhưng lại chẳng nói nên lời, tức tối dậm chân chạy đi.
Oanh Nhiên gọi với theo: "Ê, đó là thân thể của Tiểu Hoàng mà."
Hệ thống càng tức, quay trở lại, chui vào trong xác, dùng cả tay chân bò dưới đất, còn đá Tiểu Hoàng vẫn chưa tỉnh một cái, rồi vừa chạy đi vừa hét: [Chó chết... trả cho ngươi... ta sẽ... quay lại!]
Hệ thống này thật là...
Oanh Nhiên thấy buồn cười, bỗng nghe một tiếng rêи ɾỉ, liền thấy Tiểu Hoàng lảo đảo đứng dậy.
Nó không nhớ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ có ai đó đá mình. Nhìn sang nữ chủ nhân bên cạnh...
Chẳng lẽ là nữ chủ nhân đá nó?
Nó ủ rũ nằm rạp xuống đất tỏ vẻ đáng thương.
Tuy không biết mình đã làm sai gì, khiến nữ chủ nhân tức giận mà đá mình, nhưng nó tuyệt đối không thể để nàng tức giận mách Từ Ly Lăng.
Nó sợ Từ Ly Lăng một cước đá bay hồn nó.
Oanh Nhiên xót xa xoa chỗ vừa bị đá trên người Tiểu Hoàng.
Tiểu Hoàng nghĩ: Nàng xoa nó nghĩa là không giận nữa.
Nó lập tức nhảy bật dậy, vui vẻ chạy nhảy tung tăng.
Oanh Nhiên: Tưởng đâu nó bị đá đau lắm.
Nàng thở dài một hơi, dọn dẹp bát cơm rơi trước đó, rồi đành tự mình nấu thêm một bát mì chay ăn lót dạ.