Chương 27: Nếu ta bỏ chàng ấy lại thì chàng ấy phải làm sao đây, hửm?

Hệ thống lại tiến thêm một bước: [Chủ nhân, mau kết nối lại với ta đi!]

Oanh Nhiên lùi lại một bước lắc đầu: "Ta sống rất tốt ở thế giới này, ta sẽ không làm nhiệm vụ gì cả. Nếu có thể, cậu hãy liên kết với người khác đi."

[Không được, ta chỉ có thể chọn cô.]

Hệ thống quýnh lên đến độ quay vòng vòng, nó vừa xoay vừa không thể khống chế bản thân mà bắt đầu đuổi theo cái đuôi của mình.

[Hơn nữa chủ nhân, ta đã bước đầu tiếp nhận thông tin nhiệm vụ của thế giới này. Thế giới này đang đối mặt với diệt vong, nhiệm vụ là cứu thế...]

Oanh Nhiên ngắt lời: [Vậy thì ta càng không làm được, ta chỉ là một người thường.]

Hệ thống cứ mải mê đuổi theo cái đuôi của mình, không kịp trả lời nàng.

Oanh Nhiên nhìn hệ thống mà cạn lời.

Khó khăn lắm, hệ thống mới dừng lại được, nó nhảy dựng lên mắng: [Ta đã bảo ta ghét chó nhất mà!]

Sau đó lại rưng rưng nhìn nàng: [Nhưng chủ nhân, cô còn nhớ không? Cô chết vì đột tử. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ không thể quay về thế giới của mình để hồi sinh được. Cô sẽ thật sự chết ở thế giới này.]

Oanh Nhiên nghĩ tới thế giới của mình, ánh mắt tối lại nhẹ giọng: "Vậy thì không cần quay về nữa."

Nàng vốn đã là người chết rồi, có thể sống lại ở đây thêm một kiếp đã là may mắn lắm rồi.

Hệ thống: [Chủ nhân, cô không muốn dùng điện thoại nữa sao!]

Oanh Nhiên: "Ta cũng chẳng còn nhớ điện thoại dùng thế nào nữa."

[Vậy còn game trên máy tính của cô thì sao!]

"Ta không thích chơi game."

[Vậy còn người thân của cô!]

"Đều đã chết rồi."

[Vậy cô, cô..." Hệ thống nghẹn lời: [Cô nghĩ kỹ lại xem, thế giới gốc chắc chắn vẫn có gì đó hấp dẫn cô mà!]

"Ý cậu là công việc làm mãi không hết, cơ thể còn trẻ mà đã đau lưng nhức mỏi, đôi mắt cận thị..."

[Ngừng lại.]

Hệ thống đưa móng chó ra bịt miệng mình, đổi lại là nó thì cũng chẳng muốn quay về.

Trước kia nó còn nghĩ nàng sống rất hạnh phúc, nên khi thấy con mèo nhỏ hấp hối bên vệ đường, mới tận tâm mang đi chữa trị.

Chính vì vậy, nó cảm thấy nàng rất hợp để làm nữ chính trong truyện ngôn tình ngọt ngào, mới đặc biệt chọn nàng để liên kết.

Nhưng bây giờ...

Dù thế nào đi nữa, nó vẫn phải làm nhiệm vụ!

Hệ thống: [Cô thử nghĩ đến điều gì đó tốt đẹp xem?]

Hệ thống này, hình như không giống mấy cái hệ thống lạnh lùng máy móc trong tiểu thuyết xuyên thư nàng từng đọc.

Oanh Nhiên bật cười, ngồi xổm xuống dịu dàng nói với hệ thống: "Nếu cậu đến sớm hai năm, có lẽ ta sẽ đi cùng cậu. Trước khi ta thành thân, phụ mẫu cứ dùng cái lối cổ hủ để ép buộc ta, khi đó ta vẫn hay nghĩ đến việc quay về hiện đại, nhớ nhung sự tiện lợi của hiện đại lắm. Nhưng bây giờ ta đã thành thân rồi, phu quân của ta đối xử với ta rất tốt. Những điều ta thấy bất tiện trong cuộc sống, chàng ấy đều giải quyết giúp ta. Chàng ấy không có cha mẹ hay bạn bè mà chỉ có ta. Nếu ta bỏ chàng ấy lại thì chàng ấy phải làm sao đây, hửm?"