Nào ngờ, lúc hắn nghịch linh khí, lại cảm nhận được ma khí cường đại trên đó.
Hắn cũng từng thu được Ma vật, theo thói quen trước kia hắn sẽ mang đi bán chợ đen, cũng có thể bán được giá cao.
Nhưng luồng ma khí đó lại khiến người ta rùng mình sợ hãi, đồng thời mạnh mẽ đến mức khiến người ta thần phục, khát khao.
Thậm chí hắn còn cảm nhận được, thần hồn của mình như được gột rửa, thân thể phàm nhân vốn chẳng có gì đặc biệt, nay bỗng nhiên trở nên nặng trĩu.
Hắn biết đó là dấu hiệu có thể nhập đạo.
Một kẻ phàm nhân như hắn vậy mà lại có ngày có thể nhập đạo!
Dù là nhập Ma đạo.
Hắn không nỡ từ bỏ cơ duyên này, hắn giữ lại Ngọc bình, tự mình hấp thu khí tức trên đó, lại dùng sát khí để giúp mình nhập đạo.
Kết quả là càng sa vào Ma đạo, hắn càng cảm nhận rõ sự bất phàm của chiếc Ngọc bình, càng cảm nhận được từ sâu trong ma hồn, sự tôn kính và sùng bái với một sự dẫn dắt vô hình.
Sự dẫn dắt đó chính là Thánh Ma.
Đó là sự tôn kính và sùng bái của hắn đối với Thánh Ma đại nhân!
Ma đạo bất diệt, Thánh Ma vô thượng!
Thánh Ma chính là tín ngưỡng của Ma đạo!
Mã Trì quỳ bái trước Từ Ly Lăng: "Tạ ơn Thánh Ma đại nhân ban cho tiểu ma một kiếp sống mới, ta nguyện dâng hiến tất cả cho Thánh Ma đại nhân, cầu xin Thánh Ma đại nhân đừng chê tiểu ma hèn mọn."
Từ Ly Lăng nhìn xuống Mã Trì, vẻ mặt nhàn nhạt.
"Vậy thì đi chết đi."
Ánh mắt Mã Trì tràn đầy sự sùng kính: "Dạ!"
Hắn rút con dao bên hông ra, định tự sát.
Từ Ly Lăng chỉ về rừng núi tối đen: "Đừng làm bẩn sân nhà ta."
Mã Trì: "Dạ. Kiếp này có thể bái kiến, được nghe khẩu dụ của Thánh Ma đại nhân, tiểu ma chết cũng không oán."
Mã Trì cầm dao đi về phía rừng núi.
Từ Ly Lăng dặn Tiểu Hoàng: "Đi đi, ăn cho sạch sẽ."
Nói rồi, Y khóa cửa viện quay vào nhà.
Tiểu Hoàng bước vào rừng, hoàn toàn không lấy làm lạ với sự cuồng tín của Mã Trì.
Lời nói của Từ Ly Lăng vốn đã mang lực dẫn dụ lòng người.
Dù bây giờ Từ Ly Lăng đã phong ấn ma thân chẳng khác gì phàm nhân, nhưng đối với ma, Y vẫn mang theo lực chỉ dẫn bẩm sinh.
Giống như tín đồ nghe thấy lời chỉ thị từ vị thần mình tôn thờ.
Tiểu Hoàng đi vào rừng.
Trong rừng đã có một cái xác còn ấm nằm đó.
Trên mặt xác chết, còn mang theo nụ cười mãn nguyện.
Cửa phòng mở ra, Oanh Nhiên chợt thấy tim mình thắt lại.
Thấy là Từ Ly Lăng trở vào, nàng hỏi: "Ai gõ cửa vậy?"
Từ Ly Lăng: "Thỏ đâm vào cửa, bị Tiểu Hoàng cắn chết rồi."
Oanh Nhiên thở phào, nằm xuống lẩm bẩm: "Sao chàng không cứu con thỏ chứ?"