Nàng vẫn còn sợ, dù sao thì phu quân nàng cũng từng tiếp xúc gần với ma như vậy.
Từ Ly Lăng xoa nhẹ mái tóc nàng: "Những chuyện này không liên quan đến chúng ta. Mai ta sẽ nói với chưởng quầy."
Oanh Nhiên gật đầu, rồi nói về bữa tối hôm nay.
Từ Ly Lăng vào bếp nấu nướng, nàng thì lấy túi thơm ra thêu.
Túi thơm của nàng sắp thêu xong, tiện tay nàng buộc lá bùa tránh ma mà Quan Dập đưa vào cùng với dây túi thơm, chờ Từ Ly Lăng qua thì đưa cho Y: "Đây là túi thơm ta thêu cho chàng, còn đây là bùa tránh ma Quan Dập đưa, sau này chàng ra ngoài nhớ mang theo bên mình."
Từ Ly Lăng hơi nhíu mày, Y nhận lấy túi thơm, rồi tháo bùa ra để sang một bên, chỉ đeo túi thơm lên.
Oanh Nhiên: "Nè, chàng làm gì vậy?"
Từ Ly Lăng mặt không biến sắc: "Lá bùa này khắc mùi với hương liệu trong túi thơm."
Oanh Nhiên: "Thật sao?"
Hương liệu trong túi thơm chẳng qua là loại hương xua muỗi chống côn trùng, mùi thơm nhẹ nhàng dễ chịu, cũng xung khắc với bùa sao?
Nàng không hiểu, nhưng Từ Ly Lăng đọc nhiều sách hiểu nhiều chuyện, chắc là không gạt nàng đâu.
Nàng cùng Từ Ly Lăng dùng cơm, tắm rửa rồi nghỉ ngơi.
Dù bên ngoài gần đây hỗn loạn nguy hiểm, nhưng với người dân bình thường như nàng, dĩ nhiên cuộc sống vẫn cứ tiếp tục.
Đêm khuya, vạn vật lặng im.
Oanh Nhiên đang mơ màng ngủ, chợt nghe tiếng gõ cửa.
Nàng bất an khẽ rên một tiếng.
Từ Ly Lăng vỗ nhẹ trấn an: "Không sao, để ta đi xem."
Oanh Nhiên rất buồn ngủ nhưng vẫn cố mở mắt: "Cẩn thận nhé."
Nàng ngồi dậy tựa vào mép giường, vì bị chuyện Mã Trì làm cho tinh thần căng thẳng, nên muốn chờ Từ Ly Lăng quay về rồi mới ngủ.
Từ Ly Lăng khoác áo ngoài đi ra.
Vừa mở cửa, Tiểu Hoàng đang đứng ngoài, đôi mắt đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào bóng người ở cổng viện.
Từ Ly Lăng tiến lại gần, toàn thân người kia lập tức run rẩy.
"Thánh Ma... Thánh Ma đại nhân..."
Hắn run rẩy kích động, quỳ rạp xuống đất, tên kia chính là Mã Trì mà Huyền sai chưa bắt được.
Ánh mắt Mã Trì điên cuồng, quỳ dưới đất ngước nhìn Từ Ly Lăng: "Không ngờ, ta lại có thể gặp được Thánh Ma đại nhân ở nơi hoang vu hẻo lánh thế này, được đại nhân ban ân."
Lúc Thánh Ma đại nhân tìm đến hắn, đã nói muốn lấy trấn điếm chi bảo của hắn, đó là một con Long Câu mang huyết mạch Đại Hoang.
Ban đầu hắn còn nghĩ, sao lại có một thư sinh nghèo rớt mồng tơi dám nói lời cuồng vọng như vậy...
Không ngờ, người kia lại lấy ra một chiếc Ngọc bình Càn Khôn có thể chứa cả biển trời.
Hắn cứ ngỡ đó là tiên khí, nghĩ rằng mình lời to, nên mới dùng con Long Câu khó khăn lắm mới lấy được để đổi với Thánh Ma đại nhân.