Quan Dập nói: "Thánh Ma là tín ngưỡng của toàn bộ Ma đạo, giống như chúng ta tu tiên thì đều thờ phụng thiên địa vậy. Một nhân vật như hắn, sao có thể đến nơi chúng ta được. Từ sau khi hắn đại khai sát giới khiến Thiên Tiêu Quỳnh Vũ và Diệu Cảnh đều ở ẩn, hắn cũng đã ngủ say tại Ma Thành rồi. Ngay cả các Ma Tôn xin vào diện kiến cũng chẳng được gặp."
"Ta đoán là có một ma đầu từng được hắn ban ân, rồi vô tình đánh rơi gì đó, vừa hay bị Mã Trì nhặt được. Về sau nếu muội và muội phu có gặp Mã Trì, đừng nghĩ đến chuyện bắt người, mau mau chạy đi, đừng để hắn để ý đến hai người."
Oanh Nhiên nhíu chặt mày: "Hắn nguy hiểm như vậy, các huynh có ứng phó nổi không?"
Quan Dập: "Ta đã báo lên triều đình rồi, triều đình sẽ phái Huyền sai cấp cao tới. Phải rồi, ta đoán kẻ điều khiển xác chết muốn tập kích muội lần trước e rằng chính là tên ma đầu kia."
"Tóm lại, hai người hãy cẩn thận một chút."
Oanh Nhiên gật đầu.
Quan Dập uống hết chén trà rồi nói: "Ta đi đây."
Oanh Nhiên tiễn hắn ra cửa, dặn dò: "Các huynh cũng phải chú ý an toàn."
"Chắc chắn rồi."
Quan Dập cười cười, quay người đi tìm đồng liêu, chợt thấy một con chó đứng trên sườn núi nhìn hắn, chính là Tiểu Hoàng nhà Oanh Nhiên.
Hắn chợt nhớ đến chuyện hôm đó Tiểu Hoàng ăn thịt người, nhìn thân hình rắn rỏi của nó, đầu đuôi có chóp vàng, trong đầu hắn chợt lóe lên điều gì đó, nhưng không khẳng định.
Đồng liêu gọi hắn: "Quan Dập, đi thôi. Chúng ta còn phải tới nhà tiếp theo nữa."
"Ừm."
Hắn đáp lời rồi cùng đồng liêu rời đi.
Nghĩ gì cho mệt. Chó Oanh Oanh nuôi thì có gì lạ lùng chứ.
Chiều tối, Phi Câu của Từ Ly Lăng hạ xuống ngoài viện.
Tiểu Hoàng lập tức vẫy đuôi chạy tới, ân cần báo cáo nhỏ giọng với Y: "Gâu gâu gâu, gâu gâu gâu..."
Hôm nay có ba Huyền sai tới nói kẻ bán Phi Câu kia đã thành ma.
Chắc là do lần trước Y dùng ma khí để đổi Phi Câu, trên ma khí còn sót lại khí tức Thánh Ma, khiến người bán ngộ được Ma đạo.
Y đã dùng Hóa Thánh giải trừ tà chướng làm suy yếu ma khí rồi, vậy mà hắn còn dựa vào ma khí của Y để gϊếŧ người thành ma, thật là tham lam.
Từ Ly Lăng khẽ “ừm” một tiếng, ném khúc xương thịt cho nó.
Nó kẹp đuôi, quỳ phục dưới đất bò đi, dáng vẻ sợ sệt nịnh nọt, ngậm khúc xương tới mép cửa gặm.
Từ Ly Lăng dắt Phi Câu buộc sau nhà, vừa trở vào thì Oanh Nhiên đã nghe tiếng, chạy ra đón: "Chàng nói với chưởng quầy, sau này hãy về sớm một chút có được không? Hôm nay Quan Dập có đến nói..."
Nàng kể lại chuyện Mã Trì cho Y nghe: "Mã Trì còn chưa bị bắt, nếu hắn lại gϊếŧ người, thì thật sự quá nguy hiểm."