Từ Ly Lăng hôm nay không bình luận gì, chỉ nhìn nàng dưới ánh hoàng hôn với nụ cười dịu dàng: “Hay là sau này sáng nàng theo ta tới Trấn Kim Thủy chơi, tối chúng ta cùng nhau về nhà.”
Oanh Nhiên cũng muốn như vậy, nhưng…
Nàng lắc đầu: “Chúng ta làm gì có nhiều tiền rảnh rỗi để đi chơi suốt ngày. Thỉnh thoảng ăn thịt thôi cũng đã là rất xa xỉ so với nhà người ta rồi. Còn phải tiết kiệm để sống nữa.”
Từ Ly Lăng không nói, chỉ lấy cằm cọ nhẹ lêи đỉиɦ đầu nàng: “Ta sẽ đổi việc, tìm công việc nào kiếm được nhiều linh thạch hơn.”
Oanh Nhiên vội nói: “Đừng. Trên đời này, công việc nào kiếm được nhiều linh thạch thì đều rất nguy hiểm. Chàng cứ làm thu chi là tốt rồi.”
“Chúng ta cứ từ từ mà tích góp.”
Nàng ngẩng mặt lên hôn nhẹ vào cằm Y.
Từ Ly Lăng cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng.
Cả hai đều không mang theo bất cứ ý tứ mập mờ nào, như hai con vật nhỏ rúc rích bên nhau.
Nửa tháng sau
“May mà muội phu đi mua Phi Câu từ nửa tháng trước, chứ nếu là hôm qua thì e là bị kẻ bán Phi Câu đó gϊếŧ rồi.”
Quan Dập dẫn theo hai huynh đệ Huyền sai, điều tra chuyện mua bán Phi Câu xong thì nghiêm mặt nói với Oanh Nhiên.
Trong lòng Oanh Nhiên vẫn còn sợ hãi: “Một người đang yên lành, sao đột nhiên lại thành Ma? Hắn chẳng phải là người phàm sao?”
Nàng đã lâu không tới huyện Vân Thủy, hôm nay Từ Ly Lăng vừa tới Trấn Kim Thủy không bao lâu, Quan Dập đã đến hỏi chuyện mua Phi Câu.
Oanh Nhiên hỏi vì sao đột nhiên hắn lại hỏi chuyện này.
Quan Dập nói người bán Phi Câu tên Mã Trì đã hóa Ma, mấy ngày gần đây hắn ta đã gϊếŧ hai vị khách.
Vì trước kia Mã Trì là phàm nhân, không có kinh nghiệm gϊếŧ người để tu Ma, nên rất nhanh bị phát hiện. Hiện tại hắn ta đã bỏ trốn vì sợ tội.
Từ Ly Lăng từng có giao dịch với Mã Trì khi mua Phi Câu, nên Quan Dập đến hỏi theo thông lệ.
“Nếu phàm nhân không thức tỉnh linh căn thì cả đời cũng không tu đạo được. Nhưng muốn tu ma thì chỉ cần gặp cơ duyên là đủ. Chẳng trách Ma đạo giờ lại thịnh hành như vậy.”
“Chúng ta ở Vương Châu vẫn còn đỡ, Ma tu đều ẩn mình không dám lộ diện. Nghe nói bên Vân Châu thì loạn lắm, Ma tu ngang nhiên gϊếŧ người giữa ban ngày ban mặt.”
“Có điều Ma tu tu luyện toàn là công pháp tà môn, tuy tu vi tiến nhanh, nhưng cũng là lấy mạng đổi. Tu vi càng cao càng nguy hiểm, ngũ cảm dễ bị suy kiệt, phát điên mà chết. Nếu có thể tu đạo thì ai lại muốn tu ma chứ.”
Hai vị Huyền sai vừa đi vừa bàn chuyện.
Quan Dập ra hiệu cho họ đi trước, nói mình muốn xin Oanh Nhiên một chén trà.
Vào nhà, Oanh Nhiên rót nước cho hắn.
Hắn lấy ra hai lá bùa hộ thân đưa cho Oanh Nhiên, nghiêm túc hạ giọng: “Cơ duyên để Mã Trì tu ma lần này không đơn giản như vậy đâu. Hai lá bùa này, muội và muội phu chia nhau mỗi người một cái, sau này bảo muội phu cố gắng về nhà khi trời còn sáng, đừng ở ngoài quá khuya.”
Oanh Nhiên càng thêm lo lắng: “Nghiêm trọng vậy sao?”
Quan Dập liếc quanh bốn phía, không biết đang kiêng dè điều gì, hắn lại hạ giọng: “Cơ duyên mà Mã Trì có được là Thánh Ma ban cho.”
“Thánh Ma ban cho?”
“Suỵt, muội nhỏ tiếng thôi!”
Quan Dập trừng mắt: “Phàm vật nào dính dáng đến khí tức Thánh Ma đều là do Thánh Ma ban ơn. Việc này không giống với cơ duyên nhập Ma bình thường, tương đương với việc phàm nhân có được linh căn cực phẩm, sớm muộn gì cũng thành tiên.”
“Lần trước chúng ta ăn ở cơm Duyệt Hồng, người mà thuyết thư tiên sinh nhắc tới chính là Thánh Ma đó. Danh hiệu của hắn không thể tùy tiện nhắc tới.”
Oanh Nhiên nhíu mày: “Thánh Ma đó lợi hại đến vậy sao? Hắn tới huyện Vân Thủy rồi à?”