Giọng nói kia yếu ớt, khó nhọc vang lên: "Chủ nhân... sai rồi... cho ta... liên hệ... ma đầu... diệt thế... cứu...”
“Chủ nhân... để ta... khởi động lại...”
Oanh Nhiên lặng lẽ lắng nghe.
Ghép từng câu chữ rời rạc lại, trong lòng nàng dần dần hiện lên một suy đoán khó tin.
Nàng trầm ngâm hồi lâu rồi bất chợt quay đầu chạy ra ngoài: “Có ma!”
Oanh Nhiên lao ra khỏi nhà kho, vẻ mặt nàng hoảng loạn, nhưng trong lòng lại không thực sự sợ, chỉ thấy cảm xúc rối ren.
Xuyên đến thế giới này đã mười chín năm, vậy mà giờ đây nàng lại trở thành người mang theo hệ thống và nhiệm vụ.
Nàng không biết đó là nhiệm vụ gì, hệ thống gì. Nhưng nàng biết hiện tại nàng sống rất vui vẻ rất hạnh phúc.
Nếu phải làm cái gọi là nhiệm vụ kia thì những gì nàng đang có sẽ bị phá hủy.
Thậm chí, theo kinh nghiệm đọc truyện xuyên không của nàng, rất có thể nàng sẽ phải rời bỏ Từ Ly Lăng, đi làm những chuyện kỳ quái không đâu.
“Chủ nhân?”
Âm thanh kia vang lên một tiếng nổ dữ dội đầy khó tin.
Huyền sai nghe tiếng chạy đến đá văng cửa sổ nhà kho, quả nhiên phát hiện một bóng người bên ngoài.
Nhưng đó lại là một thi thể.
Quan Dập nhíu mày: “Thứ bám vào xác chết kia đã thoát rồi... Không ngờ nó lại có thể vô hiệu hóa trận pháp Huyền Nha để xâm nhập vào nha môn.”
Đám Huyền sai: “Chắc chắn tu vi của nó không thấp. Việc này chúng ta phải báo về triều đình, để triều đình đánh giá có cần phái Huyền sai cao cấp đến không.”
Oanh Nhiên trốn sau lưng các Huyền sai, không dám nhìn xác chết. Nàng chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, âm thầm nghĩ:
Mong hệ thống đừng đến tìm nàng nữa. Cái gọi là nhiệm vụ kia nàng không muốn làm.
***
Sáng nay đưa Oanh Nhiên đến Huyền Nha, Từ Ly Lăng đã hẹn buổi chiều sẽ đến đón nàng.
Gần tối Y đến.
Quan Dập làm theo lời Oanh Nhiên dặn, không kể với Từ Ly Lăng về chuyện nàng gặp phải xác sống.
Nhưng những lời hệ thống nói dù chỉ là vài câu rời rạc, Oanh Nhiên cũng không thể bỏ ngoài tai ngay lập tức.
Trên đường về, Oanh Nhiên ngẩn người tựa vào lòng Từ Ly Lăng.
Từ Ly Lăng nhìn nàng một lúc, nói: “Giờ cảnh sắc đẹp thế mà nàng không thèm nhìn nữa rồi.”
Oanh Nhiên ngẩng đầu nhìn quanh. Phi Câu vượt mây lướt gió, mây ráng tựa như gấm lụa tô điểm khắp đất trời, đúng là phong cảnh tuyệt vời.
Từ Ly Lăng đặt tay lên bụng nàng, vỗ nhẹ: “Mệt rồi à?”
Oanh Nhiên gật đầu.
Từ Ly Lăng hỏi: “Ngày mai còn đi không?”
Oanh Nhiên nghĩ một lúc, lắc đầu: “Không đi nữa.”
Không đi nữa, vì nàng gặp hệ thống ở trong huyện Vân Thủy. Có lẽ hệ thống đang chờ ai đó trong huyện, nàng nên tránh đi thì hơn.
Từ Ly Lăng vuốt lại mái tóc nàng bị gió đêm thổi rối: “Tối nay nàng muốn ăn gì?”