Chương 2: Nếu ta không thể chăm lo cho nàng, ta đã không cưới nàng

Oanh Nhiên không nói thêm gì nữa, nàng nằm chần chừ một hồi rồi mới ngồi dậy. Quả thật đã không còn sớm.

Nàng thay áo ngủ trên người ra rồi khoác vào chiếc váy màu xanh nhạt.

Váy này nhẹ nhàng thoải mái, hoạt động cũng tiện. Theo cảm nhận của nàng thì nó hơi giống kiểu trang phục đời Tống, nhưng vẫn có đôi chỗ khác biệt.

Mặc váy xong, nàng dùng nước ấm mà phu quân đã chuẩn bị sẵn để rửa mặt súc miệng.

Giờ đang là cuối xuân, trời đã hơi oi, nước ấm thế này thật vừa vặn.

Rửa sạch mặt mũi xong là nàng thấy tỉnh táo hơn hẳn, nàng ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu chải đầu tô son.

Trong gương hiện lên gương mặt cực kỳ xinh đẹp của nàng.

Nàng nhìn mình trong gương mà không khỏi cảm thán: “Một đời này của ta vậy mà dung mạo lại y như đúc của kiếp trước.”

Chỉ khác là đời trước nàng chết vì kiệt sức khi tăng ca làm việc, ánh mắt nàng khi ấy đã chết lặng vì bị công việc tra tấn.

Hiện giờ thân thể này của nàng mới chỉ mười chín tuổi, sau một năm thành thân, nàng được phu quân thương yêu hơn cả phụ mẫu kiếp trước và kiếp này cộng lại.

Trong nhà, nàng chẳng phải động tay việc gì, chỉ cần nghĩ xem sống sao cho vui là được.

Ban đầu nàng cũng cảm thấy rất áy náy.

Ảnh hưởng từ nề nếp giáo dục của kiếp trước thì tạm thời không đề cập đến.

Còn phụ thân nàng ở kiếp này lại là một lão phu tử nghiêm khắc.

Cho dù thế giới này không phải là thời cổ đại trong kiếp trước của nàng, mà là một thế giới tu tiên, nhưng phụ thân nàng thân làm phu tử, từ nhỏ ông đã dạy nàng nữ tử phải hiền lương thục đức.

Nàng tuy chẳng mấy thích nghe, nhưng cũng không định sau khi gả đi rồi mà lại làm người vô trách nhiệm, cái gì cũng trông chờ vào phu quân.

Nào ngờ, khi mới cưới, phu quân nàng nói:

“Ta cưới nàng mà phải để nàng phải theo ta sống cuộc sống nguy hiểm ở chốn núi sâu rừng thẳm thế này là đã để nàng chịu ấm ức. Nếu ta không thể chăm lo cho nàng, ta đã không cưới nàng.”

Từ đó, việc lớn việc nhỏ trong nhà đều do Y lo liệu hết.

Lâu dần, nàng cũng quen với việc được Y săn sóc từ đầu đến chân.

Thỉnh thoảng nàng nổi hứng thì phụ Y một tay, hoặc khi rảnh rỗi thì nàng thêu khăn tay, làm túi thơm cho hắn.

Dù tay nghề may vá của nàng rất kém cỏi, nhưng đó cũng là tấm lòng của nàng.

Trong lúc nàng nghĩ lan man thì nàng cũng đã trang điểm xong xuôi.