Chương 19: Nàng đúng là có mắt nhìn

Ý nghĩ thoáng qua rồi biến mất, Oanh Nhiên cùng Từ Ly Lăng rửa mặt thay y phục, hiếm khi nàng dậy sớm như hôm nay, Từ Ly Lăng còn giúp nàng chải tóc.

Tay nghề của Y đúng là tệ thật, chẳng trách trước khi thành thân, mỗi lần gặp Y , tóc đều buông xõa.

Trong lòng Oanh Nhiên âm thầm lẩm bẩm, ngoài mặt vẫn khen ngợi Từ Ly Lăng: " Chải cũng khéo lắm đấy."

Từ Ly Lăng xoa đầu nàng: "Nàng đúng là có mắt nhìn."

Y đang khen nàng sao?

Oanh Nhiên nghe vậy, trong lòng liền thấy là lạ. Y nói như thế… chẳng phải đang chọc nàng sao?

Rõ ràng Y chải tóc vụng về đến vậy mà còn cố ý giả bộ nghiêm túc, khiến nàng khen lấy khen để, còn Y thì đứng đó cười thầm.

Thế nhưng sắc mặt Y chẳng đổi chút nào. Oanh Nhiên chỉ yên lặng chỉnh lại búi tóc rồi cùng Y ra ngoài.

Có Phi Câu hai người đi nhanh hơn rất nhiều. Từ Ly Lăng đích thân đưa Oanh Nhiên đến Huyền Nha, sau đó vẫn kịp đến trấn Kim Thủy.

Lúc này Quan Dập cũng đã bắt đầu làm việc, Y ta dẫn Oanh Nhiên vào kho hậu viện: "Mấy bản án này cũ quá rồi, toàn dùng loại giấy thường ngày xưa. Giờ bên trên đã phát loại giấy mới xuống gọi là giấy Lưu Minh, viết chữ lên đó để cả nghìn năm cũng không mờ."

Oanh Nhiên cảm thấy mới lạ.

Quan Dập nhướng mày: "Đây chính là khác biệt giữa Huyền Đạo và người thường. Thôi, muội chép đi ta đi làm việc."

Oanh Nhiên gật đầu, đưa mắt tiễn Quan Dập rời đi.

Dẫu trong lòng vẫn có chút khát khao đối với Huyền Đạo, nhưng Oanh Nhiên biết rõ, nàng chỉ là một phàm nhân và nàng cũng thật lòng trân quý cuộc sống phàm nhân bình dị hiện tại của mình.

Vì vậy nàng không để tâm đến lời của Quan Dập, mà chú tâm vào việc chép hồ sơ.

"Chủ... nhân..."

Đột nhiên bên ngoài cửa sổ nhà kho đang đóng chặt vang lên một tiếng nói khàn khàn, vẳng vẳng như gió thổi qua khe đá.

Oanh Nhiên giật mình, da đầu căng cứng, hoảng sợ chậm rãi đứng dậy.

Nơi này là Huyền Nha, chắc không thể có ma chứ hay là nàng nghe nhầm?

Nhưng âm thanh kia vẫn tiếp tục vang lên: “Ta... hệ thống... nhiệm vụ... thế giới... sai rồi... để ta... vào...”

Lần này, Oanh Nhiên không hét lên bỏ chạy như trước, mà cố gắng lắng nghe xem giọng nói ấy đang nói gì.

Nàng sững người, nghi hoặc liệu có phải mình nghe nhầm hay không. Vì những từ như “hệ thống” hay “nhiệm vụ”... chẳng phải chỉ xuất hiện trong mấy cuốn truyện xuyên thư nàng từng đọc hay sao?

Nàng ngừng chép án cũ, bước đến chỗ phát ra âm thanh ấy, chăm chú lắng nghe.