Chương 17: Đêm nay ta hứa sẽ không trêu nàng

Y đi đến sau lưng Oanh Nhiên.

Oanh Nhiên quay đầu nhìn Y, giọng điệu có phần ấm ức nhưng thật ra là nàng đang làm nũng: "Nhưng lúc đó ta ngủ mất rồi nên không nghe rõ. Hơn nữa tối qua ta đã nói là sẽ ra ngoài, vậy mà chàng còn cứ trêu ta."

"Đêm nay ta hứa sẽ không trêu nàng."

Từ Ly Lăng thản nhiên nói ra chuyện ấy, khiến mặt Oanh Nhiên thoáng ửng hồng, đẩy Y một cái.

Đẩy xong nàng lại bật cười, ánh mắt phức tạp nhìn Phi Câu: "Chàng đã bán gì mà đổi được nhiều linh thạch đến vậy, chẳng lẽ là bảo vật gia truyền?"

"Ta không có bảo vật gia truyền."

Trong mắt Y mấy thứ đó toàn là đồ bỏ. Từ Ly Lăng vòng tay ôm lấy eo nàng, cúi đầu hỏi: "Nàng muốn cưỡi thử một vòng không? Chẳng phải nàng nói ngắm phong cảnh từ trên cao rất đẹp sao?"

Đôi mắt Oanh Nhiên sáng bừng, nàng gật đầu liên tục.

Từ Ly Lăng nhảy lên lưng Phi Câu trước, Y cúi người một tay nhấc bổng nàng lên ngồi nghiêng trước mặt Y rồi lại vòng hai tay ôm nàng trong lòng, che chở hai bên.

Oanh Nhiên khẽ kêu một tiếng trêu ghẹo: "Hoài Chân, chàng lợi hại thật."

Nhìn bề ngoài giống thư sinh yếu ớt, nhưng mỗi lần cùng nàng về nhà mẹ đẻ, nếu gặp họ hàng cố ý sai làm việc nặng, Y luôn nói " không làm nổi".

Nhưng với nàng, lúc nào Y cũng khỏe mạnh lạ thường.

Từ Ly Lăng cúi mắt nhìn nàng một cái, giơ roi quất nhẹ lên Phi Câu, Phi Câu lập tức dang rộng đôi cánh bay vυ"t lên trời.

Oanh Nhiên rúc vào lòng Từ Ly Lăng, gió đêm thổi qua khiến tóc hai người quấn lấy nhau, quyến luyến chẳng rời.

Từ Ly Lăng hỏi nàng: “Cảm giác này so với cưỡi phi kiếm thế nào?"

Giữa đêm khuya, lại không phải thành đô hiện đại, trong núi ánh sáng lập lòe, khắp nơi đều là bóng tối mờ mịt.

Thế nhưng Oanh Nhiên vẫn rất nể mặt đáp: "Đẹp lắm."

Từ Ly Lăng lại chẳng nể chút nào: "Tối đen thế kia, đẹp chỗ nào."

Oanh Nhiên lấy đầu cụng vào ngực Y một cái: "Vậy chàng còn hỏi làm gì."

Từ Ly Lăng khẽ nhếch môi cười, Oanh Nhiên cũng bật cười theo.

Nàng muốn ôm Y, nhưng không dám cử động bừa trên lưng Phi Câu, đành nép người sát vào lòng Y, ngẩng mặt nhìn lên: "Đẹp thật đấy."

Từ Ly Lăng cúi đầu nhìn nàng một lúc, rồi hạ môi hôn lên mắt nàng.

Oanh Nhiên khẽ nhắm mắt lại, đến khi môi Y rời đi nàng nhoẻn miệng cười, ánh mắt cong cong: "Chàng nhìn lên trời kìa."

Từ Ly Lăng ngẩng đầu.

Bầu trời sao dày đặc bao quanh, lúc này ánh trăng sáng như thể đang chiếu rọi xuống hai người họ.

Oanh Nhiên nói: "Ban nãy khi đứng trên phi kiếm ta toát hết mồ hôi lạnh vì sợ, lúc ấy ta nghĩ chắc mình sợ độ cao."