Chương 16: Ta từng nói rồi, nàng không cần làm gì cả!

Chuyện gì mà nghĩ nhiều cũng sẽ trở nên đáng sợ.

Lúc làm việc thời gian luôn trôi qua rất nhanh.

Từ Ly Lăng nấu cơm xong đi ra, thấy nàng đang cầm kim chỉ bèn bảo: "Nàng đừng thêu nữa, thêu nhiều hại mắt."

Oanh Nhiên: "Ta ít thêu lắm, rảnh rỗi nên mới làm thôi."

Nàng cười tươi tắn cùng Từ Ly Lăng vào bếp, hai người đem tất cả đồ ăn ra bàn rồi nàng ngồi xuống bên cạnh Y.

Trong lúc ăn cơm luôn yên bình.

Nàng ríu rít kể chuyện trong ngày, tiện thể giải thích lý do mình nhất định phải đến Huyền Nha: "Ta muốn mau chóng mua được xe ngựa, như vậy chàng tới trấn Kim Thủy cũng đỡ vất vả, ta muốn đến huyện Vân Thủy chơi cũng dễ dàng hơn."

Đũa của Từ Ly Lăng khựng lại một chút, rồi Y tiếp tục ăn: "Ta từng nói rồi, nàng không cần làm gì cả."

Oanh Nhiên bĩu môi: "Nhưng nhà này là của hai chúng ta, chẳng lẽ lại để mình chàng vất vả?"

Nhà.

Từ Ly Lăng lặng lẽ ngẫm lại từ ấy, Y không nói gì thêm.

Tối nay Oanh Nhiên ăn rất nhanh, ăn xong nàng liền chen vào ngồi chung ghế với Từ Ly Lăng, tựa vào người Y, một tay đặt trên eo Y lặng lẽ ở bên cạnh.

Chờ Y ăn xong, không giống mọi ngày Y bảo nàng đi tắm trước mà dặn: "Đợi ta chút đã."

Oanh Nhiên không hiểu, nhưng vẫn chờ Y thu dọn bát đũa, rửa xong chén đũa rồi quay lại.

Y nắm tay nàng, dẫn nàng ra ngoài.

Trời bắt đầu nóng, đêm nay sao sáng trăng tỏ, gió cũng dịu mát.

Oanh Nhiên hỏi: "Ra ngoài đi dạo à?"

Từ Ly Lăng: "Nàng muốn đi dạo không?"

Oanh Nhiên: "Ta tưởng chàng dẫn ta đi dạo."

Từ Ly Lăng: "Không phải."

Vừa nói, Y dẫn nàng vòng qua bên hông nhà, vòng qua một khúc ngoặt tới sau nhà. Oanh Nhiên nhìn sinh vật mọc đôi cánh sau lưng trước mắt, liền hít sâu một hơi.

"Phi Câu[1]... Đây là Phi Câu của nhà chúng ta thật sao?”

[1] Phi Câu (飞驹) là một loại ngựa có cánh hoặc ngựa biết bay, thường xuất hiện trong các tiểu thuyết huyền huyễn, tu tiên hay cổ đại kỳ ảo. Đây là phương tiện di chuyển giống như phi kiếm nhưng có hình thể sinh vật tạo cảm giác sinh động, dũng mãnh và cao quý hơn.

Gương mặt nàng bừng lên niềm vui sướиɠ không thể che giấu, nàng nhanh chân chạy tới, vòng quanh Phi Câu một vòng, vừa nhìn vừa hỏi dồn: “Chàng lấy đâu ra tiền mà mua được nó thế?”

Một con Phi Câu cấp thấp nhất cũng phải mất một ngàn linh thạch.

Huống chi con Phi Câu trước mắt vẻ không giống những con khác, rõ ràng nó không rẻ chút nào.

Từ Ly Lăng điềm nhiên đáp: "Ta bán một món đồ. Ta đã nói với nàng tối qua rồi, hôm nay ta bảo nàng ở nhà là để ta mang Phi Câu về cho nàng."