Từ Ly Lăng đáp: "Nếu ta đi rồi thì còn về sớm được thế này sao?"
Chẳng lẽ Y muốn so đo chuyện Y đã trở về đợi nàng từ sớm còn nàng lại chạy ra ngoài?
Oanh Nhiên lại sà vào lòng Y: "Ta sợ lắm."
Quan Dập suy nghĩ một lúc, ở vùng núi hoang vắng thế này, có đại tu sĩ Vân Châu đi ngang qua đây bị thương nặng rồi chết, sau đó bị chó tha xác về ăn cũng là chuyện có thể xảy ra.
Nhưng chó ăn thịt người thì không hay lắm.
Quan Dập: "Về sau đừng để chó nhà muội tha đồ linh tinh nữa, ta đi trước đây."
Hắn ta vỗ vai Từ Ly Lăng rồi cưỡi phi kiếm rời đi.
Từ Ly Lăng ôm Oanh Nhiên vào nhà ngồi xuống, Y rót cho nàng chén nước, dịu giọng hỏi: "Thi thể ấy trông thế nào?"
Oanh Nhiên: "Mặt nó trắng xanh, còn lại thì ta không nhớ nữa. Ta sợ quá."
Từ Ly Lăng lại ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về: "Sắp tới nàng đừng ra ngoài nhiều."
Oanh Nhiên khẽ đẩy Y ra: "Không được đâu, ngày mai ta còn phải đến Huyền Nha."
Từ Ly Lăng cúi nhìn nàng, không nói gì thêm.
Oanh Nhiên mím môi, trong lòng nghĩ thôi kệ, nàng vẫn nên nói rõ suy nghĩ của mình với Y, tránh để Y nghĩ ngợi lung tung, khiến cả hai không vui.
Nàng vừa định mở miệng giải thích thì Từ Ly Lăng đã mở lời trước: "Tối nay nàng muốn ăn gì?"
Oanh Nhiên chớp chớp mắt, trong lòng thầm nghĩ Y không ghen nữa sao?
"Chàng có mua rau không?"
Từ Ly Lăng: "Ta đã mua thịt ba chỉ heo rồi, trong nhà còn cải dầu."
Mùa này ăn cải dầu là ngon nhất.
Rau mua trong thôn với giá rẻ, nên một lần đi chợ Y mua rất nhiều rau.
Oanh Nhiên nghĩ một lát rồi nói: "Ta muốn ăn thịt chiên cùng canh cải dầu."
Từ Ly Lăng bảo nàng nghỉ ngơi còn Y vào bếp nấu cơm.
Thật ra Oanh Nhiên không còn sợ nữa, trong lúc rảnh rỗi nàng về phòng lấy túi thơm đang thêu dở họa tiết cành trúc định làm cho Từ Ly Lăng ra rồi tiếp tục thêu.
Trên người Từ Ly Lăng có hương thơm mát lành như tùng trúc, vốn không cần dùng túi thơm.
Nhưng mùa hè sắp đến, mấy hôm trước trời nóng Oanh Nhiên ngồi xe bò tới huyện Vân Thủy, ngửi thấy người bên cạnh hơi nặng mùi.
Nàng bèn nghĩ, Từ Ly Lăng tới trấn Kim Thủy cũng phải ngồi xe bò, tiếp xúc với người khác. Chuẩn bị cho Y một túi thơm mùi dễ chịu, để khi ngồi xe bò Y không cảm thấy khó chịu.
Trong lúc thêu túi thơm, nàng nghe thấy sau nhà có vài tiếng động lạ.
Nhưng sống lâu trong núi thì có âm thanh lạ cũng là chuyện bình thường, nàng đã quen với việc này nên không thể nghĩ nhiều.