“Oanh Oanh!”
Một tiếng quát vang lên, Oanh Nhiên ngoái đầu, thấy Quan Dập dẫn theo đám tu sĩ, một đao chém bay đầu cái xác.
Đám người Huyền Nha nhanh chóng xông đến, che chắn hiện trường kinh dị kia, hỏi nàng: “Ngươi không sao chứ?”
Oanh Nhiên thấy lúc đầu óc mình trống rỗng, nàng ngồi bệt xuống đất.
Nàng hốt hoảng được đỡ dậy.
Quan Dập đưa nàng vào nghỉ ngơi một lúc, sau đó hỏi: “Muội ổn chứ?”
Oanh Nhiên đã bình tĩnh lại, nàng khẽ gật đầu cảm ơn Quan Dập.
Quan Dập nói: “Huyện Vân Thủy lại xuất hiện thi thể sống, vốn dĩ đây là trách nhiệm của Huyền Nha. Muội không cần cảm ơn. Nhưng mà… muội có biết cái xác đó từ đâu ra không? Sao nó lại theo muội?”
Oanh Nhiên lắc đầu.
Nàng cảm giác như lúc nãy cái xác đó có nói gì đó với nàng, nhưng lúc ấy quá hoảng loạn, nàng không nghe rõ được.
Quan Dập thở dài: “Thôi được rồi, để ta đưa muội về trước.”
Oanh Nhiên lắc đầu: “Muội đến để chép hồ sơ cũ mà.”
“Muội thật đúng là ham tiền như mạng, vừa bị thi thể đuổi xong mà còn nhớ đến kiếm tiền. Xem ra muội chẳng sợ hãi gì mấy.”
Quan Dập trêu nàng một câu, rồi nói tiếp: “Được thôi, nhưng hôm nay muộn rồi, lại lằng nhằng chuyện kia, sắp tối mất rồi. Mai muội đến sớm nhé, việc chép hồ sơ tính tiền theo quyển đấy.”
Oanh Nhiên gật đầu.
Sợ thì nàng vẫn sợ đấy. Nhưng sống ở thế giới này, thân là phàm nhân, phần lớn khi gặp chuyện như vậy đều mất mạng.
Nàng có thể thoát được đã là may mắn rồi, đâu còn tâm trí nghĩ ngợi gì khác.
Quan Dập cho nàng nghỉ ngơi thêm lát rồi dùng kiếm đưa nàng về nhà.
Vừa về đến cổng, Oanh Nhiên từ xa đã thấy Từ Ly Lăng đang ngồi trên ghế tựa trong sân, dường như đang đợi nàng.
Lúc này nàng mới sực nhớ, tối qua Y có dặn nàng hôm nay đừng ra ngoài, Y sẽ về sớm.
Khoảng cách xa quá, nàng không nhìn rõ biểu cảm của Từ Ly Lăng.
Nhưng nhìn con Tiểu Hoàng trước cửa cụp tai cụp đuôi như thể làm chuyện có lỗi, có vẻ tâm trạng Y không tốt lắm.
Quan Dập chẳng hề để ý gì, hớn hở vẫy tay với Từ Ly Lăng: “Muội phu!”
Từ Ly Lăng đứng dậy đi về phía họ.
Oanh Nhiên lén chỉnh lại búi tóc, tránh ánh mắt Y, trong lòng có chút lúng túng.
Tối qua nàng đâu có hứa là sẽ không ra ngoài.
Nay nàng ra ngoài, Y cũng chẳng thể trách nàng được.
Chỉ là… Y đã ngồi đợi bao lâu rồi?
Oanh Nhiên nhìn Y, ánh mắt mang chút xót xa.
Nhưng Quan Dập lại bước lên, vô tình chắn giữa nàng và Từ Ly Lăng, hắn ta nói luôn: “Muội phu, lát nữa nhớ an ủi Oanh Oanh nhé. Hôm nay Oanh Oanh gặp phải thi thể sống đấy, muội ấy bị nó đuổi suýt nữa hồn lìa khỏi xác.”
“Thi thể sống?”
Oanh Nhiên nghe thấy giọng Từ Ly Lăng trầm xuống.
Y nghiêng người tránh Quan Dập, bước tới trước mặt nàng: “Nàng gặp nó thật sao?”
Oanh Nhiên nhân cơ hội nhào vào lòng Y, giọng mang theo chút tủi thân: “Ừm… Ta sợ lắm…”
Từ Ly Lăng ôm chặt lấy nàng, dịu dàng vỗ về.
Nhưng Y không cảm nhận được chút nào khí âm tà đặc trưng của họat thi trên người nàng.
Tuy vậy, Quan Dập và nàng cũng không giống như đang nói dối.
Từ Ly Lăng liếc ra ngoài cửa nhìn Tiểu Hoàng.
Trời sập rồi còn gì.
Tiểu Hoàng đã làm theo lệnh Y, quét sạch toàn bộ yêu ma trong bán kính mười dặm quanh đây.
Con nào cắn được thì nó tự cắn chết, cắn không được thì để Y ra tay.
Nó tuần tra mỗi ngày, bảo vệ nữ chủ nhân yếu đuối của nó.
Trong vòng mười dặm này, không thể nào còn bất kỳ yêu ma quỷ quái nào được!
Nó cụp đuôi, rêи ɾỉ tỏ vẻ oan ức trước Từ Ly Lăng.
Từ Ly Lăng thu lại ánh mắt, quay sang cảm ơn Quan Dập.
Quan Dập phẩy tay: “Không có gì, xử lý họat thi là việc ta phải làm. Chỉ là…”
Ánh mắt hắn ta sắc bén, nhìn thẳng vào Tiểu Hoàng ngoài cửa: “Thịt con chó nhà đệ ăn từ đâu mà có vậy?”
Người bình thường có thể không nhận ra đó là thịt gì.
Nhưng là người từng chiến đấu với yêu ma nhiều năm, đã làm vô số nhiệm vụ, hắn ta khẳng định đó là thịt người.
Thịt người rất tươi, còn là thịt của một đại tu sĩ có linh lực mạnh mẽ.
Tiểu Hoàng lập tức cảnh giác, nó ngậm lấy miếng thịt và xương chạy biến.
Từ Ly Lăng thản nhiên: “Chắc nó tha được miếng thịt từ trên núi về.”
Oanh Nhiên từ trong lòng Y ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay chàng không đến thư các à?”
Bởi vì bình thường, thịt mà Tiểu Hoàng ăn đều là do Y mang từ trấn Kim Thủy về mà.