Chỉ có ma mới có bản chất "xấu xa tự nhiên" như vậy.
Dù vậy, nàng cũng chỉ dám lẩm bẩm chửi hắn trong lòng thôi.
Bởi nàng biết Y không phải ma.
Y chỉ là một thư sinh mà thôi.
Cuối cùng, khi mọi thứ yên tĩnh lại, Từ Ly Lăng ôm nàng trong lòng.
Oanh Nhiên muốn cắn Y một cái, nhưng nàng mệt quá không còn sức.
Từ Ly Lăng nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, cắn khẽ vành tai nàng: “Mai ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ về sớm, mang quà cho nàng…”
Nhưng Oanh Nhiên đã ngủ say mất rồi.
Sáng hôm sau, trong lúc mơ màng, nàng nghe bên ngoài có tiếng ai đó gọi lớn – là giọng Quan Dập.
Nàng lờ mờ mở mắt, nhìn thấy Từ Ly Lăng đang buộc dải tóc bằng dây ngọc trúc nàng tặng, rồi ra ngoài.
Nàng vẫn mệt lắm nên lười dậy.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng nghe bên ngoài có tiếng Quan Dập hô hào: “Đệ là Từ Ly Lăng? Ta là ca ca khác cha khác nương của Oanh Oanh… Muội phu à, trông đệ đúng là tuấn tú đó ha ha ha… Hôm qua muội ấy còn khen đệ…”
Oanh Nhiên thấy ồn nên trùm chăn lại, ngủ tiếp.
Khi nàng tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.
Nàng dậy, thấy trên bếp có sẵn bánh bao vỏ giòn mà nàng thích, nhưng trong nhà không có ai.
Nàng cầm bánh bao, vẫn quyết định ra ngoài.
Không có ai đón, nàng tìm một chiếc xe bò trong thôn đi nhờ, cũng có thể vào được huyện Vân Thủy.
Đến nơi, Oanh Nhiên đi thẳng đến Huyền Nha.
Trên đường, nàng cứ có cảm giác như ai đó đang nhìn mình.
Nàng quay đầu nhìn quanh, người đi đường vẫn bình thường, chẳng ai đặc biệt chú ý đến nàng.
Nhưng trong lòng nàng vẫn thấy bất an, không lẽ nàng gặp phải yêu ma rồi?
Nàng bước nhanh hơn đến Huyền Nha.
Vào đến khu vực của Huyền Nha – do là địa phận của tu sĩ nên gần như không có người qua lại.
Nàng đến hỏi lính gác cổng, họ chỉ cho nàng: “Đi hẻm sau, vào cửa sau, Quan Dập ở đó. Cửa chính không tiện.”
Oanh Nhiên cảm ơn rồi đi vào hẻm nhỏ.
Nhưng vừa bước vào, cảm giác bị theo dõi lại xuất hiện, khiến nàng lạnh sống lưng.
Sau lưng có tiếng động như có thứ gì đó đang bò đến gần.
Nàng quay đầu thì thấy một cái xác người, mặt trắng bệch, đang dùng cả tay chân bò về phía nàng, miệng lắp bắp: “Cuối cùng… đợi được… cơ hội… chủ nhân…”
“Ma aaaa!”
Oanh Nhiên hét lên, nàng quay đầu bỏ chạy. Nhưng hẻm nhỏ hai đầu giờ lại dài ra đến rợn người.
Nàng cố gắng chạy hết sức.
Cái xác sau lưng cũng bò theo: “Đừng chạy… ta… là hệ thống… cô hiểu lầm rồi… ta khó khăn lắm mới… chủ nhân… nhiệm vụ của cô…”