Bóp một lúc, nàng thấy đỡ hơn.
Nhưng Từ Ly Lăng vẫn tiếp tục bóp: “Ngủ thôi.”
Nàng lơ đãng đáp: “Ừ.” Rồi định rút chân về.
Nhưng Từ Ly Lăng giữ lại, không cho nàng rút: “Ngủ đi.”
Oanh Nhi: “Ừm.”
Nàng đưa thoại bản cho Từ Ly Lăng, định nằm nghiêm chỉnh ngủ.
Nhưng Từ Ly Lăng cất thoại bản lên tủ, quay lại tiếp tục bóp chân cho nàng, lần này tay Y vuốt lên cao hơn, những ngón tay thon dài ấn vào lớp thịt mềm của nàng.
Gương mặt Oanh Nhiên dưới ánh nến hồng hồng, nàng đá nhẹ Y một cái: “Người ta muốn ngủ rồi.”
“Ừ.” Từ Ly Lăng cúi người xuống, bàn tay vẫn không rời khỏi chân nàng.
Trong màn, Oanh Nhiên bật kêu một tiếng, giọng nàng pha lẫn chút nũng nịu: “Không phải bảo đi ngủ sao?”
Từ Ly Lăng: “Lúc nãy nàng sờ tay ta.”
“Lúc nào?”
Oanh Nhiên sực nhớ lại, là lúc tặng dây buộc tóc xong, nàng bối rối: “Ta đâu có ý đó. Lúc đó chỉ là… thấy tay chàng đẹp, ngón tay lại dài…”
“Á!” Nàng bật ra một tiếng run rẩy.
Y hỏi: “Dài không?”
“Từ Ly Lăng!”
Oanh Nhiên xấu hổ mắng Y một câu, nàng đẩy Y ra: “Không được, mai ta còn phải đi huyện.”
Trong màn, đôi mắt sâu lắng của Từ Ly Lăng ẩn trong bóng tối: “Đi gặp Quan Dập à?”
“Đi ăn bánh bao… vỏ giòn… Hôm nay đi trễ quá, hết mất…”
“Không cần đi, mai ta mua cho nàng.”
“Không… ta muốn tự đi…”
Chủ yếu là Quan Dập nói có một công việc nàng có thể làm – giúp Huyền Nha sao chép lại một số hồ sơ cũ, nàng muốn đến xem thử.
Ban ngày nàng đã đồng ý với Quan Dập rồi.
Nàng cũng không định làm lâu, chỉ là muốn tiết kiệm chút tiền với Từ Ly Lăng để mua một chiếc xe ngựa.
Nàng không định nói cho Từ Ly Lăng biết.
Nếu Y biết, chắc chắn sẽ không đồng ý để nàng vất vả như vậy.
“Không đi được không?”
Từ Ly Lăng dụi đầu vào cổ nàng, giọng khàn khàn trầm thấp như lông vũ cọ vào tai nàng, khiến cả đầu óc nàng mềm nhũn ra.
Oanh Nhiên mơ màng, đầu óc như bông.
Những lúc như thế này, nàng luôn cảm thấy Y chắc chắn là yêu tinh, từng chữ, từng câu đều có ma lực kéo người ta chìm đắm.
Nàng không trả lời nổi, chỉ yếu ớt đẩy Y ra, thỏa hiệp: “Thổi đèn đi, thổi đèn.”
“Không thổi, chẳng phải nàng nói ta đẹp sao?”
Oanh Nhiên xấu hổ chửi yêu một tiếng, không muốn nói chuyện với Y nữa.
Từ Ly Lăng có rất nhiều điểm tốt, nhưng đôi khi cái sự "xấu xa vô thức" của Y khiến nàng không đỡ nổi.
Sự nghịch ngợm trêu chọc một cách rất bản năng ấy, đôi lúc khiến nàng nghĩ Y là ma thì đúng hơn.