Chương 11: Vất vả cho chàng rồi, Hoài Chân

Khi quay lại, nàng cười tươi, ngồi xuống cạnh hắn, cố chen ngồi chung một cái ghế với hắn: “Nhắm mắt lại nào.”

Từ Ly Lăng nhìn nàng một cái rồi nhắm mắt.

Oanh Nhiên lấy ra một dải buộc tóc rồi nhẹ nhàng bịt mắt Y lại, hai đầu dải quàng qua tai Y.

Sống mũi Y cao, buộc thế mà dây vẫn không rơi.

Nàng chống tay lên đùi Y, nghiêng người, khẽ hôn lên môi Y.

Mềm như chuồn chuồn lướt nước.

Trong phòng, ánh nến ấm áp lan tỏa.

Không biết có phải nàng tự tưởng tượng không, mà chỉ một cái hôn ấy thôi, không khí im ắng khi nãy bỗng nhẹ bẫng hẳn.

Mặt nàng hơi ửng đỏ, chờ phản ứng của Y.

Y vẫn không nhúc nhích.

Nàng lại đợi thêm một lúc.

Y vẫn không phản ứng.

Nàng bèn chọc chọc mặt Y: “Rồi đó, chàng mở mắt được rồi.”

Từ Ly Lăng tháo dây buộc mắt ra, thản nhiên nói: “Nàng bày đặt thế này mà quà chỉ có mỗi cái hôn?”

Mặt Oanh Nhiên đỏ bừng: “Cái đó không phải quà, cái này mới phải.”

Nàng chỉ vào dây buộc tóc trong tay Y.

Dải lụa trắng ngà, thêu trúc bạc, tao nhã thanh thoát, vừa nhìn đã biết đắt tiền.

Một viên linh thạch của người phàm thường phải bẻ ra dùng dần. Dải lụa này ít nhất cũng tốn một phần năm viên, đủ cho một nhà ăn cả tuần.

Từ Ly Lăng khẽ mân mê dải lụa trong tay.

Dù dải lụa đã rất tinh xảo, nhưng khi nằm trong đôi tay thon dài trắng trẻo của Y, lại trông có vẻ thô kệch, như không xứng với tay Y.

Oanh Nhiên thầm nghĩ: tay Y đẹp thật.

Rồi nàng đưa tay sờ tay Y, ngước nhìn Y cười.

Từ Ly Lăng hôn nhẹ lên má nàng, rồi đứng dậy đem dải lụa cất vào phòng, sau đó quay lại dọn dẹp bàn ăn, bảo nàng: “Nước nóng nấu xong rồi, để trong bếp, nàng tắm trước đi.”

Y còn phải rửa chén, đợi nàng tắm xong còn phải giặt quần áo cho nàng nữa.

Oanh Nhiên rúc vào người Y, nũng nịu: “Vất vả cho chàng rồi, Hoài Chân.”

Rồi nàng vào phòng bên tắm rửa.

Tắm xong, nàng mặc bộ đồ ngủ tay ngắn quần ngắn tự may, về phòng nghỉ ngơi.

Từ Ly Lăng làm xong việc cũng vào phòng. Nàng đang nằm trên giường, hai chân trắng nõn duỗi lên tựa vào tường, nằm đọc thoại bản.

Từ Ly Lăng cũng thay đồ, Y mặc áo dài trắng giản dị như người xưa rồi lên giường, ngồi bên cạnh nàng: “Sao lại gác chân lên tường thế?”

“Hôm nay đi chơi lâu quá, mỏi chân.”

Từ Ly Lăng vỗ vỗ chân nàng, nàng hiểu ý, liền đặt chân lên đùi Y cho Y bóp.

Y biết chút y thuật, bấm đúng chỗ nào để đỡ mỏi. Mỗi lần nàng không khỏe, đều nhờ Y bấm giúp.