Ví như đôi lúc hai người cùng đọc thoại bản, trong truyện kể tu sĩ Vân châu hàng yêu trừ ma, cưỡi kiếm bay trời, nàng hào hứng kéo Y đọc cùng, khen là thật giỏi.
Y lại buông một câu: “Cũng thường thôi.” Làm nàng nghẹn họng không biết nói sao.
Một người thư sinh chuyên cầm bút tính toán, lại bảo mấy kẻ tung hoành giang hồ là “cũng thường thôi”.
Giờ cũng vậy, đến cái xe ngựa còn chưa mua nổi, mà Y đã nói mua phi câu.
Oanh Nhiên càng nghĩ càng thấy cạn lời.
Nhưng trải qua kiếp trước kiếp này, nàng hiểu rõ, nam nhân ai cũng thế cả.
Từ Ly Lăng đối với nàng thì một lòng một dạ, chăm sóc đủ điều, đi làm xong là về nhà, những gì nàng nói qua miệng đều nhớ mà mua cho nàng…
Chừng ấy chuyện, so ra, Y cũng đã là người rất tốt rồi.
Từ Ly Lăng bị nàng nhìn chằm chằm một hồi, Y cũng ngẩng đầu nhìn lại.
Oanh Nhiên cứ thế nhìn Y, hai người như đang đối mắt, nàng không nhịn được mà mở miệng trước: “Hoài Chân, chúng ta lo mua được cái xe ngựa rồi tính tiếp được không?”
Từ Ly Lăng cúi đầu, như đang nghĩ gì đó: “Nhà ta còn ít đồ gia truyền, đem bán thì đủ mua phi câu.”
Y nói tới căn nhà tổ bên quê cũ.
Oanh Nhiên bảo: “Đó là đồ tổ tiên chàng để lại, sao đem bán được? Thôi đi.”
Nàng biết Từ Ly Lăng vốn không phải người bản xứ, hình như Y lưu lạc tới đây.
Trước khi thành thân, cha nàng từng hỏi kỹ chuyện của Y.
Hỏi xong, cha nàng bảo rằng nhà tổ của Từ Ly Lăng xưa là đại hộ, đất đai nhà cửa rộng lớn. Nhưng người trong tộc đã không còn, tất cả đều hoang phế.
Lại thêm chỗ đó bị ma khí xâm nhiễm, đồ đạc, kể cả linh thạch, đều dính tạp khí, không thể mang ra.
Chắc là đại tộc gặp họa ma, chỉ còn mình Y sống sót.
Nhà tổ Y nhiễm ma khí, đường xá lại xa xôi.
Thành ra sau khi cưới, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng ở lại nơi này, dựng nên một căn nhà tranh, không trở về quê cũ.
Sao họ lại chọn chỗ này ư?
Vì đất nơi đây rẻ, lại gần cả nhà nàng lẫn chỗ Y làm, cũng tiện nàng nuôi chó.
Từ Ly Lăng chẳng nói gì.
Oanh Nhiên nghĩ bụng: [Kẻ đọc sách mà, lòng tự trọng lúc nào cũng cao hơn người, lại chẳng thích ai nói tới tiền bạc.]
Cha nàng cũng thế, hễ ai nhắc tới tiền là chau mày chê dung tục rồi bỏ đi.
Từ Ly Lăng chưa từng hờn dỗi ai, nhưng nàng không biết liệu trong lòng Y có thấy buồn không.
Dù sao, nàng vẫn không muốn Y không vui.
Nàng đặt bát đũa xuống, ra ngoài súc miệng, rửa tay, lau miệng.