Chương 1: Buổi sáng nàng muốn ăn gì?

Mặt trời mới lên, ánh nắng sáng sớm rọi khắp nơi, núi xanh như vẽ, khói bếp trong thôn lượn lờ.

Tiếng gà gáy vang rền khiến Oanh Nhiên thức giấc.

Nàng khẽ rên một tiếng trong cổ họng rồi trùm kín chăn, trở mình muốn ngủ tiếp, mà lại không ngủ được nữa.

Dẫu vậy, nàng vẫn lười biếng chẳng buồn mở mắt, nàng cứ nằm đó, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên bên tai nàng - giọng nói của nam nhân trong trẻo mà ấm áp:

“Tối về ta dời chuồng gà ra sau núi nhé?”

Oanh Nhiên khẽ lắc đầu, nàng khẽ hừ một tiếng đáp lại hắn.

Trong phòng, cả cửa sổ và cửa chính đều đóng kín.

Nam tử mặc bộ quần áo màu lam trong không gian tối tăm rồi mới bước đến bên giường kéo chăn che mặt của nàng xuống.

Y cúi đầu, thì thầm bên tai nàng:

“Buổi sáng nàng muốn ăn gì?”

“Không ăn. Hôm nay ta ra trấn chơi, ăn ở ngoài.”

Giọng nàng mềm mại, uể oải, rõ là vừa mới tỉnh ngủ.

“Theo xe ngựa trong thôn ra trấn?”

“Không, có bằng hữu tới đón.”

“Nàng có bằng hữu mới?”

“Là học trò cũ của phụ thân ta. Giờ huynh ấy là tu sĩ môn phái Huyền Đạo, huynh ấy còn biết ngự kiếm nên đón ta cũng tiện.”

“Vậy ta đi đây.”

Oanh Nhiên khẽ gật đầu:

“Ừm.”

Nàng xoay người, nhắm mắt duỗi tay về phía hắn.

Nam nhân thấy vậy liền cúi người để nàng quàng tay qua cổ mình, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán nàng một cái.

Oanh Nhiên khẽ mỉm cười, nàng vùi người vào chăn, lười nhác nói:

“Chàng đi đường cẩn thận. Hôm trước ta nghe kể ở gần huyện Vân Thủy lại có ma xuất hiện đấy.”

Y đưa tay vén tóc nàng sang một bên: “Ừ. Nàng nhớ về trước khi trời tối nhé.”

Nàng khẽ gật đầu, khuôn mặt ửng hồng của nàng còn vương nét non nớt, trông rất ngoan ngoãn.

Nam nhân đứng dậy, bước chân của Y nhẹ như gió rời khỏi phòng.

“Hoài Chân.” Oanh Nhiên bỗng gọi Y lại: “Tối nay ta muốn ăn thịt gà. Chàng đã giặt cái váy màu xanh lá nhạt của ta chưa? Hôm nay ta định mặc chiếc váy kia.”

Y nghe vậy thì quay lại lấy váy từ tủ y phục ra rồi treo lên giá bên giường.

Nàng lại duỗi tay kéo Y xuống, nàng vòng tay ôm lấy đầu Y rồi ngẩng đầu hôn khẽ lên má hắn.

Nam nhân vốn có nét mặt góc cạnh, vậy mà da thịt lại mềm mại nên khi hôn rất mềm.

Hôn Y xong, nàng lại nằm xuống giường, dù mắt vẫn nhắm, nàng khoát tay bảo hắn:

“Chàng mau đi đi, không thì lỡ mất chuyến xe ra trấn Kim Thủy mất.”

Y khẽ đáp: “Ừ, ta đi đây.”