Tần Oanh Nhiên là nữ nhi của tiên sinh dạy học, sau này nàng nên duyên vợ chồng với một chàng thư sinh. Sau khi hai người thành thân, thư sinh yêu chiều nàng hết mực, nàng muốn gì Y cũng đồng ý. Tuy c …
Tần Oanh Nhiên là nữ nhi của tiên sinh dạy học, sau này nàng nên duyên vợ chồng với một chàng thư sinh.
Sau khi hai người thành thân, thư sinh yêu chiều nàng hết mực, nàng muốn gì Y cũng đồng ý.
Tuy cuộc sống của hai người chẳng giàu sang phú quý, thỉnh thoảng hai người cũng có đôi lần lời qua tiếng lại, nhưng nói chung vẫn xem là yên ấm hạnh phúc.
Oanh Nhiên tưởng rằng, cuộc sống sẽ cứ thế mà bình yên trôi qua.
Cho tới một ngày kia, bỗng có một bọn người đùng đùng kéo tới trước cổng nhà nàng, miệng chúng hô vang: “Lục soát hang ổ của tên ma đầu Từ Ly Lăng kia cho ta!”
Oanh Nhiên sợ hãi, nàng trốn ở nơi xa nhìn đám người kia xông vào viện, ngay cả mấy con gà mà phu quân nuôi cho nàng mà đám người đó cũng chẳng buông tha.
Nàng sợ đến mức nín thở, chẳng dám động đậy.
Nào ngờ chỉ lát sau, phu quân nàng đột ngột trở về. Y rút đao ra, vung tay một cái, chém rụng đầu cả đám người kia.
Hôm ấy, máu văng đầy viện nhỏ nàng thích nhất để ngồi phơi nắng, đầu người lăn lóc khắp sân nhà.
Nàng nghe thấy vị phu quân xưa nay luôn ôn hòa văn nhã khẽ cười một tiếng, Y nói: “Thật là phiền phức.”
*
Oanh Nhiên rất sợ hãi, hôm ấy nàng trốn trên núi suốt một ngày, mãi tới đêm mới dám về nhà.
Phu quân đã nấu sẵn đồ ăn ngon từ lâu, thấy nàng về Y lại vì nàng mà hâm nóng thêm lần nữa.
Thấy nàng từ đầu đến chân lấm lem bùn đất, Y bế nàng lên ghế, đích thân tháo giày, thay áo, rửa tay cho nàng.
Y vẫn giữ vẻ nho nhã ôn nhu thường ngày, mỉm cười hỏi nàng đi đâu mà giờ mới chịu về.
Oanh Nhiên nghe thấy tiếng gà Y mới mang về kêu trong sân, lại nhìn dáng vẻ Y cúi đầu giúp mình thay giày, trong lòng nàng chợt nghĩ: “Cuộc sống này vẫn còn có thể tiếp tục.”
Dù sao thì mẫu thân nàng đã từng dạy: “Sống với phu quân thì phải học được cách mở một con mắt, nhắm một con mắt.”
Bình luận này chỉ mang tính chất làm nv thui nha