Chương 22

Khi không gặp được nàng, trong lòng hoàng đế cứ đầy những suy nghĩ quanh co, rối rắm, lại thêm lắm điều tỉ tê. Nhưng đến khi được quang minh chính đại gặp nàng, hoàng đế lại chẳng có lời để nói:

“... Phu nhân, vết thương trên người đã lành cả rồi sao?”

Thực ra, đây rõ ràng là hỏi thừa. Vết thương của nàng đã khỏi hay chưa, chẳng phải đêm đó hắn đã nhìn thấy hơn nửa rồi sao...

Ôn Hành chỉ tưởng đó là một giấc mơ mộng mị sau cơn say. Dẫu sao, khi nàng tỉnh lại, y phục vẫn nguyên vẹn, trên người không chút đau đớn, lại chẳng có dấu vết gì lưu lại. Làm sao nàng có thể tin rằng trong lúc ý thức mơ hồ, người nàng ôm ấp, hôn hít là một người thật? Nàng chỉ coi đó là Minh lang trong giấc mộng mà thôi...Nàng cúi nhẹ mình trước mặt thiên tử, cung kính đáp:

“Đã lành rồi, thần phụ cảm tạ Hoàng thượng đã quan tâm.”Hoàng đế và nàng gần trong gang tấc, chỉ cần đưa tay là có thể kéo nàng vào lòng, nhưng không thể. Chỉ cần khẽ cúi đầu là có thể chạm môi nàng, càng không thể. Tất cả vận may ngài từng có với nàng dường như đã dùng cạn trong đêm ấy. Mà đêm ấy, dù ngắn ngủi, cũng là một lần “trộm” từ trời cao. Một chút vui sướиɠ tham lam, ngài từng nghĩ sẽ lấy đó làm điểm kết, chấm dứt hoàn toàn mối tương tư trong lòng. Nhưng vì sao lại giống như khởi đầu, thắp lên một đốm lửa, để rồi chẳng thể dập tắt được nữa...

Hoàng đế nhìn nữ tử trước mặt, đầu hơi cúi, chiếc cổ trắng ngần, dung nhan dịu dàng, dáng vẻ đoan trang ôn nhã. Vẫn như những lần nàng được triệu kiến, luôn mang phong thái hiền thục, thanh tao như thế. Nhưng nhìn nàng thế này, trong tâm trí hắn lại không ngừng hiện lên một dáng vẻ khác của nàng. Đôi mắt trong như nước, chân mày dịu dàng đầy sức hút, khi thì hồn nhiên ngây thơ như một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, khi lại quyến rũ như một mỹ nhân khiến lòng người cuồng si. Hoàng đế bỗng cảm thấy môi mình khô khốc, ngài khẽ ho một tiếng:

“...Buổi trưa oi ả, phu nhân cùng trẫm đến hiên ngồi một lát.”

Giáng Tuyết Hiên không phải cung điện dát vàng chạm ngọc, mà được xây từ gỗ nam kiến, chạm khắc hoa văn cây trúc, giữ nguyên màu sắc tự nhiên. Ngồi trong đó, cảm giác như lạc vào rừng trúc xanh mát, còn có thể mường tượng tiếng gió lùa qua từng thân trúc, thanh nhã tĩnh lặng vô cùng.

Những cánh hoa hải đường trắng phấn nhẹ nhàng rơi qua khung cửa sổ tre, bay vào trong phòng. Hoàng đế ngồi dưới cửa sổ, ra lệnh cho hạ nhân,“Mang ít trà bánh đến. Trà là Tương Ba Lục, bánh ngọt lấy Phong Trà.”

Hạ nhân vâng lời rời đi, Hoàng đế nhìn nàng một cách chăm chú, khi thấy ánh mắt nàng hơi đờ đẫn, hắn lại ho nhẹ một lần nữa,

“... Minh Lang thường xuyên nhắc đến sở thích của phu nhân trước mặt trẫm, trẫm nghe đến mức tai gần như mọc kén, cho nên nhớ rõ...”

Ôn Hành trong lòng cảm thấy hơi ngại ngùng, nhưng cũng không khỏi thấy ngọt ngào.

Hoàng đế lặng lẽ nhìn dáng vẻ hạnh phúc xen lẫn thẹn thùng của nàng, bỗng nhiên muốn tự tát mình một cái vì đã buột miệng nói ra những lời ấy. Ngài lại ho nhẹ, rồi nói: “Phu nhân ngồi đi.”

Ôn Hành nhận mệnh ngồi xuống đối diện, chưa bao lâu, trà bánh được dâng lên, nàng nâng chén trà Tương Ba Lục, chậm rãi nhấp từng ngụm. Hoàng đế cũng nâng lấy một chén, nhưng không uống, chỉ dùng tay gạt nhẹ nắp trà, khẽ khuấy tan lớp bọt nổi trên mặt, trò chuyện cùng nữ tử bên cạnh, trong lời nói luôn có từ "Phu nhân", "Phu nhân".

Hoàng đế trong lòng nghĩ thầm, từng tiếng "Phu nhân" vang lên, lại tựa như đôi vợ chồng bình thường trong dân gian...

“Ngoài phủ Võ An Hầu, phu nhân trong kinh còn có thân nhân nào không?” Sau một hồi trò chuyện mà không tìm được đề tài mới, Hoàng đế lại tiếp tục hỏi, dù đã rõ.

Ôn Hành gật đầu, “Thần phụ có huynh trưởng tham gia kỳ thi xuân trong kinh.”

Hoàng đế “Ồ” một tiếng, “Nói ra thì chẳng mấy ngày nữa là đến kỳ thi đình, phu nhân nghĩ huynh trưởng của mình, có thể vào được Tử Vi điện, tham gia điện thí không?”

Ôn Hành không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười, Hoàng đế thấy vậy, bật cười, “Xem ra trong lòng phu nhân, lệnh huynh có tài năng của một tiến sĩ, nếu trẫm để huynh trưởng của phu nhân trượt, thì trong lòng phu nhân, trẫm chính là kẻ có mắt không tròng, đúng không?”

Ôn Hành vội cúi đầu, “Thần phụ không dám.”

Nàng vừa cúi đầu, hoàng đế liền thấy trên mái tóc nàng vương một cánh hoa hải đường màu hồng phấn. Tay nàng cầm chén trà khẽ run, trong lòng bất giác muốn giúp nàng phủi đi, nhưng may thay kìm nén được, không để mình hành động lỗ mãng. Ngài dời ánh mắt đi, mỉm cười nói: “Trẫm chỉ đùa thôi, phu nhân không cần quá câu nệ. Trẫm và Minh Lang vốn là biểu huynh đệ, cũng xem như người một nhà với phu nhân.”

Ôn Hành đáp một tiếng “Vâng”, Hoàng đế lại hỏi:

“Phu nhân cho rằng, huynh trưởng của mình, tài học có thể đạt được thứ hạng bao nhiêu?”

Đây là câu hỏi khó, Ôn Hành khó xử không trả lời, Hoàng đế thấy vậy bật cười, cũng không tiếp tục ép nàng trả lời. Ôn Hành uống cạn chén trà trong tay, bèn cúi đầu xin phép lui, đi tìm mẫu thân, dù sao, nàng chỉ là một thần phụ, sao có thể ngồi lâu với bậc chí tôn một cách đơn độc được?

Hoàng đế trong lòng không nỡ, nhưng cũng không thể mở lời giữ lại nàng, dù sao, hắn là Hoàng đế, sao lại có thể lâu dài bên cạnh thần phụ một mình được?

Ngài ra lệnh để cho người ta gói chiếc bánh Phong Trà lại, bảo nàng mang về thưởng thức. Bích QUân cúi người nhận lấy, ánh mắt lướt qua Hoàng đế một cái, rồi lui về bên cạnh Ôn Hành.

Nữ quan này, cùng với sáu cung nữ được ban xuống hôm ấy, đều là những người mà ngài cố ý an bài ở bên nàng. Tiểu cô nương Xuân Tiêm, giống như muội muội của nàng, bản thân còn chưa hiểu rõ cuộc đời, sao có thể bảo vệ được nàng. Hắn đã điều động Bích Quân, người có võ nghệ, tới bên nàng, chính là để bảo vệ sự an toàn của nàng. Hắn cũng thầm cảm thấy may mắn vì đã làm như vậy. Nếu không có Bích Quân kịp thời chuyển tin vào cung đêm ấy, hậu quả thật khó mà tưởng tượng nổi.

Ôn Hành dẫn Bích Quân và Xuân Tiêm rời khỏi Giáng Tuyết Hiên, đợi cùng mẫu thân rời cung. Khi Trưởng công chúa từ Trường Xuân Cung bước ra, vừa thấy Bích Quân liền thoáng lộ vẻ bực bội không yên, nhưng giống như buổi sáng, bà cố gắng kìm nén, không bộc phát ra. Trong lòng Ôn Hằng thấy kỳ lạ, đến khi trở về phủ Võ An Hầu, nàng kéo tay Bích Quân, hỏi: “Rốt cuộc sáng nay đã xảy ra chuyện gì?”

Bích Quân chỉ nói: "Nô tỳ không muốn thấy phu nhân bị ức hϊếp."

Về phản ứng "dĩ hòa vi quý" của mẫu thân, Ôn Hằng hỏi mãi mà không tìm ra được câu trả lời, đành thôi. Bích Quân là người làm việc rất cẩn thận, nàng rất thích cách nàng ấy xử sự, trong lòng tin tưởng, tiếp tục giữ nàng bên cạnh. Mặc dù không có thời gian để làm rõ những nghi ngờ trong lòng, nhưng hiện tại điều nàng quan tâm nhất chính là việc huynh trưởng có thể đỗ đạt cao, ở lại kinh thành làm quan.

Ngày hôm sau, kết quả kỳ thi hội được công bố, huynh trưởng nàng đỗ Cống sĩ, được vào Tử Vi Điện tham gia kỳ thi đình. Ôn Hành trong lòng vui mừng, còn đặc biệt đi đến chùa Đại Phật nổi tiếng ngoài thành để cầu một sợi dây đỏ chúc phúc cho huynh trưởng, tự tay buộc lên cổ tay hắn, cầu chúc đỗ đạt cao, mọi việc như ý.

Chẳng mấy chốc, đến ngày thi đình, Thái hậu vẫn nhớ mãi việc tìm một phu quân tốt cho công chúa Dung Hoa. Bà ngồi trong Tử Vi điện, vén rèm quan sát các sĩ tử đang chăm chú làm bài. Nhìn mãi, ánh mắt bà dừng lại trên một sĩ tử trẻ tuổi, tuấn tú trong bộ y phục màu lam. Người này dáng vẻ nhã nhặn, phong thái tự nhiên mà thanh cao, tựa như một quân tử ngọc thụ lâm phong. Chỉ riêng diện mạo và khí chất của hắn ta đã khiến Thái hậu vô cùng hài lòng.

Bà sai người mời Hoàng thượng vào. Hoàng đế lúc ấy đang đi giữa điện, hai tay chắp sau lưng, lặng lẽ quan sát các sĩ tử làm bài, nghe gọi liền bước vào sau rèm ngự tọa. Thái hậu mỉm cười, chỉ vào sĩ tử mặc áo xanh lam ngồi ở hàng thứ ba, hỏi: "Người kia là ai?" Hoàng đế đáp: "Con trai của Kinh học tiến sĩ ở Thanh Châu — Ôn Tiện."

"Thanh Châu... tiến sĩ... Ôn..." Hoàng hậu nghe thấy tên này quen thuộc, ngạc nhiên hỏi: "...Hắn với phu nhân Minh Lang là......"

Hoàng đế mỉm cười đáp: "Hắn chính là huynh trưởng của Sở quốc phu nhân."

"Ồ, thật là trùng hợp như vậy sao?" Thái hậu cười nhìn Hoàng thượng, "Hoàng nhi nghĩ sao về người này?"

Ngài đáp: “Nếu chỉ luận về tài học, Ôn Tiện hoàn toàn có thực lực để đứng trong Tam giáp, là lựa chọn xuất sắc nhất. Nhưng nếu bàn về việc chọn làm phò mã cho Gia Nghi, thì hắn lại là lựa chọn tệ nhất.”

Thái hậu hỏi: "Vì sao vậy? Lẽ nào người này chỉ có tài mà phẩm hạnh lại không xứng?"

Hoàng đế mỉm cười lắc đầu, “Người này phẩm hạnh cũng rất tốt. Nhưng mẫu hậu nghĩ xem, nếu Gia Nghi gả cho hắn, ngày sau tất nhiên sẽ thường xuyên qua lại với tỷ tỷ Ôn Hằng và tỷ phu Minh Lang. Mà Gia Nghi đối với Minh Lang, một lòng si mê thế nào, mẫu hậu cũng biết rõ. Nếu vì mối quan hệ gia đình mà thường xuyên qua lại, gần gũi nhiều lần, tình ngay lý gian, giả như một ngày nào đó, Gia Nghi dù đã là người có chồng, nhưng vẫn còn...”

Những lời còn lại, Hoàng đế không cần nói hết, Thái hậu cũng đã hiểu, ngài cười nói: "Đến lúc đó, danh tiếng của Gia Nghi sẽ không còn tốt đẹp nữa."

Thái hậu nhíu mày, nghe xong lời Hoàng đế, bà lại nhìn vào chàng sĩ tử mặc áo xanh đang chăm chú làm bài, thở dài: "Thật là đáng tiếc..."

“Nhưng mẫu hậu hãy nhìn xem, kỳ thi mùa xuân năm nay, anh tài trẻ tuổi thật không ít, trẫm cũng đã chú ý...”Lời còn chưa dứt, đã thấy công chúa Gia Nghi từ phía sau chạy tới, nhào vào lòng Thái hậu, ngẩng đầu đầy nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: “Mẫu hậu, con không muốn lấy chồng...”

Thái hậu yêu thương vuốt ve gương mặt nàng, nhẹ nhàng nói: “Đứa trẻ ngốc, chẳng lẽ con định ở mãi bên cạnh ai gia cả đời sao? Ai gia cùng hoàng huynh con sẽ giúp con chọn một người tốt nhất, chắc chắn sẽ không làm con thất vọng...”

Công chúa Dung Hoa lắc đầu, "Con chỉ muốn ở bên mẫu hậu suốt đời, cả đời này phụng dưỡng mẫu hậu..."

Thái hậu bất lực liếc nhìn hoàng đế, rồi buông một tiếng thở dài sâu sắc.

Việc chọn phò mã cho công chúa Dung Hoa tạm thời bị gác lại. Kỳ thi đình kéo dài một ngày, đến lúc trời chiều nhuộm sắc hoàng hôn mới chính thức kết thúc. Ôn Hành đang chờ ở tiểu viện ngõ Thanh Liên. Nàng và Minh Lang đã hẹn trước, hôm nay sau khi Minh Lang rời công đường, sẽ tiện thể đón ca ca trở về đây. Ba người sẽ cùng nhau mừng ca ca đạt bảng vàng.

Ngày ấy, Hoàng đế đã hỏi nàng rằng, nếu anh trai nàng trượt kỳ thi, liệu trong lòng nàng có nghĩ rằng ngài, vị hoàng đế này, là người không biết nhìn người hay không?

Lúc ấy, nàng chỉ đáp “Thần phụ không dám” nhưng thật ra trong lòng lại nghĩ, nếu với tài năng của huynh trưởng mà còn không đỗ, vậy thì vị Hoàng đế này, trên phương diện tuyển chọn nhân tài, đúng là cần phải mở mắt ra mà nhìn lại...

Trong lòng Ôn Hành, nàng tin chắc ca ca sẽ đỗ, chỉ là liệu có thể ở lại kinh thành làm quan hay không, vẫn còn là điều không thể nói trước. Dù sao chỉ có ba người đứng đầu mới có thể ngay lập tức được bổ nhiệm vào Hàn Lâm Viện, xác định ở lại kinh thành...

Khi trời đã ngả hoàng hôn, Ôn Hằng nôn nóng bước ra khỏi tiểu viện, đứng ở cửa ngóng đợi. Nàng đợi mãi, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng vó ngựa “cóc cóc” vang lên trên con đường đá xanh. Nàng vội vàng chạy lên đón, nhưng khi màn xe được vén lên, chỉ thấy ca ca và Minh Lang bước xuống xe với khuôn mặt trầm ngâm.

"...Không thể ở lại kinh thành làm quan sao?" Ôn Hành ngập ngừng hỏi.

Huynh trưởng và Minh Lang không nói gì, mặt mày lạnh lùng, Ôn Hành kiềm nén nỗi thất vọng trong lòng, tiến lên nắm lấy tay ca ca, mỉm cười nói: "Không sao đâu, làm quan vài năm ở ngoài, có lẽ sẽ được điều về kinh thành thôi..."

Nàng vừa nói xong, sắc mặt của ca ca và Minh Lang lại càng khó coi hơn. Lúc này, Ôn Hành không còn bình tĩnh nữa, lắp bắp, kinh ngạc hỏi: “...Chẳng lẽ... chẳng lẽ... không đỗ sao?!”