Chương 5

“Nhưng tiểu thư, không có hôn thư, người cũng chẳng gả được vào Tần phủ.”

“Tần phủ có phải nơi tôi thèm muốn đâu, tại sao phải gả?” Doanh Vân Diệu chẳng hề bận tâm.

“Nhưng nếu không gả vào Tần phủ, sau này lỡ bị người ta bắt nạt thì sao?” Hồng Sam cảm thán: “Tần phủ chính là nơi an toàn nhất Lam Thành này.”

“Chuyện sau này để sau hẵng lo, Hồng Sam, cô đừng bận tâm.”

Ngay lúc đó, có một mẩu giấy được ném qua tường vào trong sân. Doanh Vân Diệu nhanh chóng nhặt lên, nhét vào túi quần, rồi khéo léo tránh khỏi tầm mắt của người canh gác, trèo tường ra ngoài.

Trong bệnh viện.

“Bác sĩ Doanh, mau qua đây đi, có một ca phẫu thuật khẩn cấp, viện trưởng chỉ định cô làm.”

Doanh Vân Diệu gật đầu: “Được, tôi qua ngay.”

Nhân viên y tế trong khoa ai nấy đều căng như dây đàn, nhìn khung cảnh thế này, chắc chắn người đang nằm trong phòng phẫu thuật không phải tầm thường.

Doanh Vân Diệu đeo khẩu trang vào, vừa ngẩng lên đã đối diện với đôi mắt lạnh lùng sắc bén như sao trời. Trong lòng cô ấy bỗng dâng lên một cảm giác bực dọc khó tả.

“Khỏe chứ, bác sĩ Doanh?”

“Ngài thì có vẻ không khỏe.” Doanh Vân Diệu lạnh lùng đáp.

Tần Trạch Ngọc cười nhạt: “Vì thế nên mới phải đến tìm bác sĩ Doanh chữa trị.”

Doanh Vân Diệu liếc nhìn vết thương sau lưng cô, nó đã nặng thêm nhiều, đôi mắt hạnh của cô ấy lóe lên một tia sắc lạnh: “Trả súng cho tôi, sẽ bớt đau.”

Tần Trạch Ngọc nhướng mày, nụ cười mang theo vẻ cợt nhả: “Không trả.”

“Vậy đừng trách tôi.”

Cắt bỏ phần thịt hoại tử để chữa thương, dù là người cứng rắn đến đâu cũng cần đến thuốc tê. Cho dù sức chịu đựng của Tần Trạch Ngọc có giỏi đến mấy, cũng không chống lại được phản ứng tự nhiên của cơ thể.

“Bác sĩ Doanh ra tay nhẹ nhàng thế này, mà còn bảo là không có ý gì với tôi sao?”

Doanh Vân Diệu rõ ràng đã cố tình ra tay nặng hơn, vậy mà Tần Trạch Ngọc vẫn có thể cười nói như không, như thể không còn biết đau là gì.

Cô ấy không tin, ngón tay vén nhẹ áo bệnh nhân, liền thấy một lớp mồ hôi mỏng đã túa ra dày đặc trên làn da săn chắc.

“Chịu đựng giỏi thật. Lì đòn đấy.”

“Tôi không chỉ lì đòn, những chỗ khác cũng rất được đấy.”

Tay Doanh Vân Diệu khựng lại. Ngón tay thon dài của cô ấy đang vô tình chạm vào phần cơ bụng rắn chắc của Tần Trạch Ngọc.

Nơi đầu ngón tay truyền đến một cảm giác nóng rực.

Doanh Vân Diệu khó chịu cau mày. Cô ấy cố ý chọc mạnh vào vết thương, khiến Tần Trạch Ngọc phải khẽ run lên.

“Đau không?”

“Không đau.”

“Miệng lưỡi của ngài cũng ghê thật.”

Vết thương của Tần Trạch Ngọc là do dao gây ra, đêm qua đã chảy máu không ngừng, không được chữa trị kịp thời lại còn bị nhiễm bẩn, bây giờ đã trở nên tệ hơn rất nhiều.

“Bác sĩ Doanh đêm qua cũng chẳng hề kêu đau. Tôi sao có thể thua cô được?”