Doanh Vân Diệu khẽ run lên, Tần Trạch Ngọc liền nhân cơ hội giật lấy khẩu súng, rồi cúi xuống thì thầm bên tai cô ấy: “Cũng to gan đấy, nhưng cẩn thận cướp cò.”
Mặt Doanh Vân Diệu thoáng chốc trắng bệch.
Người này là cao thủ, đã âm thầm tháo hết đạn ra từ lúc nào.
Ánh mắt của Tần Trạch Ngọc lướt qua vùng ngực ẩn hiện dưới lớp yếm mỏng của cô ấy, nơi phác họa nên một đường cong quyến rũ.
Ánh mắt cô sầm lại.
“Đồ háo sắc!”
Doanh Vân Diệu nhận ra ánh nhìn không đứng đắn kia, định lao vào ăn thua đủ với cô.
Cửa phòng bỗng nhiên lại vang lên tiếng đập mạnh.
Tần Trạch Ngọc nhanh tay kéo chiếc chăn mỏng trùm lên cả hai người, mặt cô vùi sâu vào l*иg ngực mềm mại của Doanh Vân Diệu.
“Giúp tôi.”
Cô lật người, Doanh Vân Diệu bất đắc dĩ phải đổi tư thế, ngồi trên người cô. Vải áo mỏng manh, cánh tay trắng nõn lộ ra ngoài không khí, tạo nên một khung cảnh quyến rũ chết người. Mái tóc dài của cô ấy buông xõa, vừa vặn che đi gương mặt của Tần Trạch Ngọc.
Người xông vào mặc quân phục, nhìn thấy cảnh tượng này thì không khỏi lúng túng.
“Ai mà lại phá đám người ta thế này?”
Dưới lớp chăn, một đôi tay nóng bỏng ôm chặt lấy vòng eo của cô ấy, ngón tay thon dài vô tình lướt qua vết thương. Doanh Vân Diệu phải cố hết sức kìm nén để không phát ra tiếng động nào.
“Chúng tôi là thuộc hạ của thiếu soái Lam Thành. Ngài ấy bị thương, chúng tôi đang tìm người.”
Doanh Vân Diệu khẽ cười, giọng điệu pha chút lười biếng: “Các người nhìn xem, cái phòng nhỏ này của tôi có chứa nổi vị thiếu soái của các người không?”
Không khí trở nên vô cùng gượng gạo, mấy người đàn ông cao lớn nhìn nhau, không biết phải làm sao.
“Hay là các người muốn xem chuyện riêng của chúng tôi?”
“Xin lỗi vì đã làm phiền.”
Nhóm người vội vã rời đi.
Doanh Vân Diệu khoác lại áo blouse, lúc này mới phát hiện vết thương trên eo đã được buộc lại bằng một chiếc khăn tay. Nút thắt rất gọn gàng, trên khăn còn có mùi thuốc, cảm giác đau đớn đã dịu đi không ít.
Tần Trạch Ngọc tra dao vào vỏ, ung dung lắp lại đạn vào khẩu súng lục thì nghe Doanh Vân Diệu hỏi: “Ngài là kẻ thù của thiếu soái Lam Thành?”
Tần Trạch Ngọc nhướng mày, nhìn cô ấy với ánh mắt thích thú: “Phải, cô định đi tố giác tôi à?”
“Nếu tôi muốn tố giác, vừa rồi đã không che giấu cho ngài.”
Doanh Vân Diệu mới về Lam Thành được một tháng. Hơn nữa, thêm bạn bớt thù vẫn tốt hơn. Thiếu soái Lam Thành lại nổi tiếng tàn bạo, bóc lột dân chúng, chẳng phải người tốt lành gì. Quan trọng hơn cả, cô ấy muốn lấy lại khẩu súng mà chị hai đã tặng mình.