Bệnh viện Lam Thành.
Phòng làm việc của bác sĩ ngoại khoa.
Doanh Vân Diệu cởi chiếc váy lụa đen trên người, để lộ ra vóc dáng gợi cảm. Chỉ tiếc rằng, trên tấm lưng trắng nõn mịn màng ấy lại có vài vết sẹo cũ xấu xí, phá hỏng đi vẻ đẹp không tì vết.
Cô ấy gọn gàng vấn mái tóc dài như suối lên cao.
Khi kéo chiếc yếm màu hồng phấn sang một bên, một vết thương hãy còn rỉ máu lộ ra.
Đó là một vết thương do đạn bắn.
Doanh Vân Diệu đang định tự mình băng bó thì hành lang bên ngoài bỗng vang lên những tiếng bước chân vững chãi, dứt khoát. Ngay sau đó, cánh cửa phòng làm việc bị gõ một cách dồn dập.
Tiếng bước chân chắc nịch, nhịp gõ cửa gấp gáp nhưng đều đặn, giống hệt như những gì cô ấy đã được huấn luyện trong quân đội năm xưa.
“Mở cửa.”
Giọng một người phụ nữ trầm khàn, mang theo uy quyền khiến người khác không dám kháng cự, như thể người này sinh ra là để ra lệnh.
Doanh Vân Diệu làm như không nghe thấy, động tác băng bó vết thương vẫn nhanh chóng và thuần thục.
“Rầm.”
“Cạch.”
Tiếng viên đạn vừa được gắp ra rơi vào khay sắt gần như vang lên cùng lúc với tiếng cửa gỗ bị người bên ngoài phá tung.
Doanh Vân Diệu còn chưa kịp quay đầu lại, cả người đã bị một lực mạnh mẽ ghì chặt lên chiếc giường đơn trong phòng.
Người vừa xông vào có đôi mắt sáng như sao, khuôn mặt góc cạnh được che khuất sau một chiếc khăn. Cô mặc một bộ trường sam vừa vặn, tôn lên vóc dáng cao gầy. Hơi thở phả ra mang theo mùi gỗ đàn hương đậm đà, vừa thanh tao lại vừa áp bức.
Hai ánh mắt giao nhau.
Doanh Vân Diệu vừa định mở miệng, một lưỡi dao bạc sắc bén đã kề sát lên cổ cô ấy. Giọng của người kia trầm thấp, đầy vẻ đe dọa: “Đừng lên tiếng.”
“Ngài là quân nhân?”
Ngực Doanh Vân Diệu chợt lạnh. Tần Trạch Ngọc cúi mắt xuống, liền thấy một khẩu súng lục nhỏ nhắn đã kề sát vào l*иg ngực mình.
Bàn tay cầm súng của cô ấy vững vàng, không hề run rẩy.
Thú vị.
Tần Trạch Ngọc khẽ híp mắt, nhìn xuống khuôn mặt thanh tú rực rỡ đang ở dưới thân. Mắt sáng như ngọc, làn da trắng mịn, nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh và sắc bén.
“Cô không phải là một bác sĩ bình thường?”
Doanh Vân Diệu hừ lạnh một tiếng: “Ngài tùy tiện xông vào phòng tôi, đây chỉ là tự vệ thôi.”
Tần Trạch Ngọc nghe thấy tiếng súng lên nòng rất nhỏ.
Cô chẳng hề bận tâm, con dao bạc đang kề trên cổ Doanh Vân Diệu khẽ trượt xuống, lướt qua chiếc yếm, rồi đột ngột ấn mạnh vào vết thương vừa được băng bó sơ sài. Một cơn đau nhói như xuyên tim ập đến.